Cô nghĩ ngợi một lúc, quyết định xuống tầng hai trước, đi đến cuối hành lang lấy nước uống, thổi sáo suốt hai tiếng đồng hồ khiến môi khô, lưỡi rát, cổ họng nóng rực; nếu không uống chút nước, chắc cô không thể thổi tiếp được.
Giản Hiểu Chi rót nước uống, chợt nhận ra hôm nay tầng một và tầng hai quá yên tĩnh, không có một bóng quái vật, bầu không khí nặng nề, cô nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao.
Cảnh báo đã được gỡ bỏ, hệ thống bảo vệ phòng cũng dừng hoạt động, tạm thời không phát hiện thấy gì bất thường, tất nhiên cô không biết rằng lúc này dù cảnh báo đã được gỡ bỏ thì lũ quái vật kia cũng tạm thời không dám ra ngoài.
Khi hai chiếc máy dọn dẹp chạy tới chạy lui thu dọn đống hỗn độn, phòng thí nghiệm cuối cùng cũng khôi phục được một chút trật tự.
Đoạn Uyên lại quay về phòng tắm, phát hiện người đã đi mất, chỉ còn lại một dãy dấu chân ướt trên sàn.
Đôi mắt anh hơi cụp xuống, nhìn chằm chằm vào dãy dấu chân trông thế nào cũng giống như vội vàng bỏ chạy.
Vậy là, cô sợ rồi sao?
Sợ anh.
Biểu cảm của Đoạn Uyên không thay đổi, nhưng khi trở lại phòng thí nghiệm, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác bực bội, giơ chân đạp vỡ một cái máy.
*
Sau khi làm dịu cổ họng, Giản Hiểu Chi quay trở lại phòng thí nghiệm trên tầng ba.
Lần này Đoạn Uyên không đóng cửa.
Khi cô xuất hiện ngoài cửa, ánh mắt anh quét tới.
Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, những sợi tóc gọn gàng của anh đổ bóng, ánh sáng và bóng tối phân chia khắc họa nên những đường nét sâu thẳm trên khuôn mặt anh.
Nhưng Giản Hiểu Chi chỉ cảm thấy biểu cảm của anh phức tạp, cũng không hiểu là muốn cô đến, hay muốn cô đi.
“Anh còn muốn nghe không?”
Giản Hiểu Chi liếm đôi môi khô khốc hỏi anh.
Đoạn Uyên ngừng lại một chút, “Ừm” một tiếng.
Giản Hiểu Chi ngoan ngoãn đi đến bên cạnh bàn thí nghiệm, chống hai tay nhảy lên ngồi, đong đưa đôi chân, rồi bắt đầu thổi sáo một cách nhẹ nhàng.
Đoạn Uyên một tay đút túi, lười biếng dựa vào tường, hàng mi rũ xuống không biết đang nghĩ gì.
Giản Hiểu Chi thổi chưa được bao lâu thì không cưỡng lại nổi cơn buồn ngủ theo nhịp sinh học, nằm trên bàn thí nghiệm mà ngủ thiếp đi.
Đoạn Uyên nhấc mi mắt, ánh nhìn lặng lẽ dừng lại trên người cô.
*
“Thiếu tá, chúng ta có ba người bị quái vật mắt kép bắt đi, còn hai người khác nhiễm bệnh mà chết.”
An Khiếu lo lắng nói với Từ Quyền Hạo.
Cậu ta không hiểu tại sao sau khi vào rừng Tử Ngọ, tính tình của thiếu tá lại thay đổi lớn như vậy, rõ ràng ngày thường thiếu tá vẫn rất coi trọng mạng sống của cấp dưới, nhưng bây giờ, vì tìm một người phụ nữ lai lịch không rõ, sống chết chưa biết, mà lại dùng mạng sống của những người khác làm cái giá phải trả.
Trong màn đêm, những cây cối hình thù kỳ quái trong rừng Tử Ngọ trông chẳng khác nào những con quỷ đói đang nhe nanh múa vuốt, chực chờ đoạt lấy hơi thở cuối cùng của họ.
Trong lòng Từ Quyền Hạo cũng phiền không chịu nổi, hỏi hệ thống: [Bây giờ không tìm được nữ chính, cốt truyện đã lệch rồi, phải làm sao đây?]
Hệ thống 0903 trả lời: [Giai đoạn sau vẫn có cơ hội sửa chữa.]
Ban đầu bọn họ có hai mươi người, bây giờ chỉ còn bốn người, lương thực đạn dược đều cạn kiệt, nếu không rời khỏi rừng Tử Ngọ, sợ là không gặp phải quái vật khác thì bọn họ cũng phải bỏ mạng ở đây.
“Được rồi” Từ Quyền Hạo cuối cùng cũng đổi lệnh: “Chúng ta chỉnh đốn lại, trước tiên về căn cứ.”
An Khiếu thở phào nhẹ nhõm, may mà không gặp phải vị tiến sĩ trong lời đồn.
*
Giản Hiểu Chi hiếm khi ngủ ngon một giấc, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy thấy tinh thần sảng khoái, tươi cười chào hỏi Đoạn Uyên: “Tiến sĩ, chào buổi sáng.”
Đoạn Uyên đang dùng ống tiêm tự tiêm thuốc cho mình, đáp lại cô một tiếng.
Giản Hiểu Chi cảm thấy tâm trạng anh không tệ, liền tranh thủ hỏi: “Tiến sĩ, anh có gì ăn không?”
Cô nghĩ anh có một phòng tắm giống người bình thường, thì hẳn cũng phải có chút đồ ăn dành cho người bình thường.
Chỉ thấy Đoạn Uyên ném ống tiêm rỗng vào thùng rác, giơ tay kéo một ngăn kéo, lấy ra một ống nghiệm được đậy bằng nút gỗ đưa cho cô.
“Nhóc con, cầm lấy.”
Thấy biểu cảm của Giản Hiểu Chi cứng đờ, mãi không chịu đưa tay ra lấy, Đoạn Uyên cũng không giục, thậm chí còn kiên nhẫn giải thích: “Không có độc, là dịch dinh dưỡng.”
Giản Hiểu Chi đương nhiên biết đây là dịch dinh dưỡng, uống một ống là ba ngày không đói, còn khó uống hơn cả thuốc độc, thậm chí khiến người ta ước mình không có vị giác.
“Sao vậy?”
Đoạn Uyên một tay đút túi, một tay nhàn nhã cầm ống nghiệm chọc chọc má cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)