Từ đó, Mộc Tử Đằng ít qua nhà cũ hái rau.
Nhưng những loại rau nhà mình chưa có, thỉnh thoảng anh vẫn qua đó lấy.
“Không gian của em lại sắp đầy rồi. Chúng ta chọn ngày nào đó vào huyện bán đám thú săn trong này đi.”
Từ khi dị năng lên cấp hai, ngoài thời gian tu luyện, hai người cũng hay vào núi dạo quanh.
Các loại thú nhỏ như gà rừng, thỏ rừng, hoẵng thì săn được khá nhiều, chỉ là không gặp lại con thú lớn nào, có lẽ vì họ không vào sâu.
“Ừ. Mai là hai mươi lăm, đúng ngày họp chợ ở huyện. Chúng ta đi sớm một chút, tìm chỗ tốt để bày hàng.”
Huyện mỗi tháng họp chợ vào ngày có số năm, mùng năm, mười lăm, hai mươi lăm.
Đến ngày họp chợ, nếu đi muộn thì không còn chỗ ở chợ.
Để chiếm vị trí đẹp, người bán hàng đều đến rất sớm.
Các thị trấn gần đó cũng có chợ, nhưng người mua đa phần là dân quê, ít ai có tiền.
Bày hàng nửa ngày cũng chẳng bán được bao nhiêu con mồi, mà họ lại thích trả giá khi mua đồ.
Hai người không muốn phí thời gian như vậy.
Anh bảo Tiểu Linh cất vào không gian.
Giản Thanh Linh hiểu ý anh, cô vào phòng chính lấy thêm hai cái ghế gỗ và hai băng ghế dài.
Sáng hôm sau, trời chưa sáng, khoảng năm giờ, hai người đã dậy.
Họ không ăn sáng mà lên đường luôn, định đến huyện bán con mồi kiếm tiền rồi mua đồ ăn sau.
Quá sớm, giờ này không có xe vào huyện.
Dù sau đó có xe thì cũng chỉ là xe ngựa hoặc xe bò.
Đường ở đây quá tệ, xe ngựa từ đây đến huyện cũng mất hơn ba tiếng, xe bò thì khỏi nói.
May mà dị năng hai người đều cấp hai, chạy khá nhanh, cộng thêm Giản Thanh Linh thỉnh thoảng đưa Mộc Tử Đằng dịch chuyển tức thời.
Một tiếng sau, họ đến chợ huyện. Lúc này chợ đã có kha khá người bày sạp.
Họ tìm một chỗ không quá hẻo lánh, phía sau vừa hay có một con hẻm nhỏ, rất tiện để họ “động tay động chân”.
Mộc Tử Đằng đứng ở đầu hẻm, chờ tiếng Giản Thanh Linh từ bên trong vọng ra.
Anh lập tức quay vào giúp mang ghế gỗ và tấm gỗ ra.
Hai băng ghế dài đặt hai bên, dựng tấm gỗ lên trên, cuối cùng đặt hai cái ghế.
Gà rừng và thỏ rừng mỗi loại bày lên mười con.
Thời gian trong không gian ngưng đọng, nên những con gà thỏ vừa lấy ra vẫn giữ được độ tươi như vừa mới chết.
Hai người ngồi trên ghế chờ khách đến.
Lúc này, xung quanh sạp họ đã đầy sạp khác, chỉ chừa một lối nhỏ đủ một người đi qua.
Trên phố cũng bắt đầu có người mua sắm.
Chẳng mấy chốc, trước sạp nhà họ đã có người hỏi giá.
“Cháu ơi, gà nhà cháu bán thế nào?”
Một bà bác chỉ vào con gà rừng trông mập nhất trên sạp hỏi.
“Bác ơi, gà rừng một đồng năm hào một con ạ.”
Giản Thanh Linh vội cười đáp.
Nhà cô không có cân, nhưng tay cô chính là cân.
Cầm con mồi lắc lư vài cái là biết được bao nhiêu cân lạng.
Mười con gà rừng lấy ra đều nặng tương đương, mỗi con khoảng ba cân, sai lệch chỉ tầm một hai lạng, đều tính thêm lên.
“Đắt thế? Bao nhiêu một cân vậy?”
Bà bác nghe giá thì mắt sáng lên, nhưng vẫn giả vờ chê đắt.
“Bác ơi, có năm hào một cân thôi. Gà rừng nhà cháu mỗi con ít nhất ba cân. Con bác cầm đó khoảng ba cân hai lạng, không đắt chút nào. Mua chỗ khác thấp nhất cũng thế này rồi.”
Giản Thanh Linh cười, giơ tay ra dấu số sáu.
Bà bác chưa kịp nói, thì một người đàn ông trẻ tuổi chen vào hỏi:
“Cô em, gà rừng nhà em đều một đồng năm hào một con à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




