Nghe nói, cây hòe cổ thụ bên cạnh cây cầu cũ ở thôn Cổ Dương đã có lịch sử hơn hai trăm năm.
Thân cây to đến mức cần năm người đàn ông trưởng thành mới ôm xuể.
Giữa trưa nắng gắt, mặt trời chói chang, nhưng dưới gốc cây lại là một mảng mát mẻ, thỉnh thoảng còn có làn gió nhẹ lùa qua.
Lúc này, dưới tán cây đông nghẹt những người đàn ông vừa làm đồng về, từng người từng người ngồi bệt dưới đất nghỉ ngơi như ông lớn, chỉ chờ vợ mình nấu cơm xong gọi về ăn.
Xa xa bỗng tụ lại một đám mây đen kịt, âm u nặng nề.
“Hôm nay nóng thế này, hóa ra là sắp mưa rồi.”
Một thanh niên trẻ tuổi vô tư nói.
“Thằng nhóc thối, nói bậy bạ gì thế? Cầu trời đừng mưa xuống mới phải!”
Một người đàn ông trung niên nhìn đám mây đen ngày càng tiến gần và lo lắng nói.
Mấy ngày nay, nhân lúc thời tiết tốt, mọi người đều bận rộn cấy lúa trên ruộng nhà mình.
Một ông lão có kinh nghiệm quan sát một lúc rồi thoải mái nhắc nhở.
Nghe ông nói, mọi người đồng loạt gật đầu, tiếp tục tụm năm tụm ba tán chuyện, chẳng ai nghi ngờ lời ông lão cả.
“Tới rồi, tới rồi, sắp trôi qua địa phận thôn chúng ta rồi!”
Mọi người theo lời người đó ngẩng lên nhìn đám mây đen, lặng lẽ chờ nó trôi qua.
Một phút trôi qua, hai phút trôi qua, rồi năm phút trôi qua, đám mây vẫn không rời đi.
Đám mây vốn rộng lớn dần thu nhỏ lại, đến khi chỉ còn khoảng năm trăm mét thì ngừng biến đổi.
Ở giữa đám mây, có ánh chớp lóe lên.
Chỉ có đỉnh đồi nhỏ phía trước họ bị bao phủ trong bóng tối đen kịt, còn những nơi khác lại trở về cảnh nắng chói chang.
Mọi người: Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Đột nhiên, hai tia sét đánh xuống, tiếp theo là hai tiếng sấm “ầm ầm” vang dội.
“Ầm…”
Một vệt sáng lửa bùng lên.
Đám mây nhanh chóng tan ra, ánh sáng trở lại.
Sét đánh, sấm rền, lửa cháy, mây tan, tất cả chỉ diễn ra trong hai nhịp thở.
Mọi người bị cảnh tượng này dọa đến mức hồn vía chưa kịp hoàn lại.
“Ối… cháy rồi! Nhà ai bị sét đánh cháy thế kia?”
Không biết ai hét lên một tiếng.
“Đó là chỗ đỉnh đồi, chẳng lẽ là nhà Đằng Tử?”
“Trời ơi… hôm nay hai vợ chồng nhà họ Mộc lại lười biếng ở nhà, liệu có sao không? Mau đi giúp dập lửa!”
Mấy người nhà gần nhà họ Mộc lập tức phản ứng, vội gọi mọi người chạy lên đồi.
Nghe vậy, mọi người không ngây ra nữa, lập tức chạy theo.
Trong phòng nhà họ Mộc, hai người chỉ mặc đồ lót, một nam một nữ, đang trừng mắt nhìn nhau.
Trong lúc nhất thời, chẳng ai chủ động mở lời.
Cho đến khi…
“Á… cây bạch quả nhà của họ Mộc bị sét đánh cháy rồi!”
“Mau… mau dập lửa đi!”
Tiếng hét vang lên từ ngoài sân.
Hai người không trừng mắt nữa, nhanh chóng nhảy xuống giường, vớ lấy áo ngoài và quần mặc vào.
Khi chạy qua bếp, họ múc một xô nước từ lu rồi lao ra ngoài.
“Tránh ra!”
Người đàn ông hét lớn với đám thôn dân đang dùng chổi tre và cành cây dập lửa.
Mọi người tránh sang hai bên theo phản xạ.
Người đàn ông hất mạnh xô nước lên cao năm mét, lửa lập tức tắt đi một nửa.
Cảm nhận được tiếng bước chân quen thuộc từ phía sau, anh ta cầm xô bước sang bên trái một bước.
Cùng lúc đó, một xô nước nữa hắt lên cây bạch quả.
Hai xô nước xong xuôi, lửa tắt hẳn.
Cây bạch quả với đường kính khoảng một mét bị sét đánh, bị lửa thiêu, giờ thành cây rỗng ruột.
Từ lúc mặc quần áo đến dập lửa, cả quá trình chưa tới hai mươi giây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


