"Nhất Tâm bị Thiên Nhân Ngũ Suy giam cầm trong hòn đá, thầm niệm La Bàn Kinh nhưng không thể nào chuyển thế được. Anh ta ngồi dưới tháp Bảo Thích nhìn sang tháp Hoàng Phi ở bờ hồ bên cạnh, tức là tháp Lôi Phong sau này, ngày lại đêm đêm lại ngày, vĩnh viễn không có cơ hội được gặp lại người thương. Nỗi tuyệt vọng này, chỉ những ai đã từng trải qua mới có thể hiểu được. Mà người nào lại có thể ở trong nỗi tuyệt vọng đó mà trải qua hơn tám trăm mùa xuân hạ thu đông, chóng mắt nhìn mặt trời mặt trăng mọc rồi lại lặn hơn ba trăm nghìn lần đây?";
;“Tuy nhiên chính trong nỗi tuyệt vọng đó, một chút phật tâm cũng bắt đầu xuất hiện bên trong hòn đá ấy.";
;"Một ngày nọ, có một nhà sư hành thực đi qua, trong lúc đang ngồi ngắm phong cảnh hồ Tiền Đường, bỗng cảm nhận được phật tâm trong hòn đá, bèn ngâm lời rằng: Núi sông tan nát hỏi ai hay, chỉ biết bể khổ khó lòng vượt qua; Chống gậy đi khắp núi xanh thẳm, bất ngờ gặp phải đá cứng cản đường; Than ôi! Chớ thấy hai tháp cách biệt hai nơi, Phật mãi tồn tại trong lòng Nhất Tâm.”;
;"Hòa thượng ngâm xong bài thì ngồi lên tảng đá cứng ấy mà nhập niết bàn. Thi thể qua bảy ngày nhưng vẫn không thối rữa, người dân địa phương thấy kỳ lạ bèn báo cho chùa Thiên Trúc. Chùa Thiên Trúc cử người đưa xá lợi pháp thân của hòa thượng về chùa, vì muốn giữ được nguyên vẹn, bọn họ cũng đưa cả tảng đá cứng ấy về theo.";
;"Vào ngày phu nhân nhà họ Tiền đến chùa Thiên Trúc dâng hương và viếng nhà sư nhập niết bàn, lúc trông thấy tảng đá cứng thì cảm thấy mình đã mang thai. Bụng mang dạ chửa mười tháng thì sinh ra một người con trai, đặt tên là Tiền Tự Sinh. Đến bốn tuổi thì đưa cậu bé vào chùa Thiên Trúc, bái trụ trì khi đó làm thầy, pháp danh là Trí Nhẫn.";
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

