Theo đề nghị của Thẩm Trác, mọi người đi dọc Mai Phong để tìm túi hương cho Thẩm Minh Lam.
Túi hương cũng không phải vật quý giá gì nhưng đây là túi hương do Tam phu nhân tặng cho nàng.
Đồ vật mẫu thân tặng, Thẩm Minh Lam luyến tiếc nào có chuyện mất mà không tìm.
Vừa rồi ba cô nương đi dạo trên Mai Phong rất lâu, chín huynh muội chia nhau ra các hướng khác nhau để tìm.
Khi đến bậc thang ẩn hiện trong rừng mai, Ngu Ninh Sơ cố ý đi ở phía sau, đi phía trước nàng chính là Tống Trì.
Động tác của một người thường có thể tiết lộ ra rất nhiều tin tức, ví dụ như Thẩm Khoát bước đi như bay về phía hắn phụ trách, vừa nhìn đã biết là một thiếu niên nhiệt tình thật lòng muốn giúp Thẩm Minh Lam đi tìm được túi hương.
Lại nhìn Tống Trì, một tay hắn chắp sau lưng chậm rãi đi bộ giống như hắn đang tản bộ, vừa nhìn đã biết vị biểu ca cao quý không quá nhiệt tình giúp đỡ.
Ngay khi Ngu Ninh Sơ còn đang sửng sốt, bóng dáng Tống Trì đã biến mất không thấy đâu.
Ngu Ninh Sơ cắn cắn môi, lặng lẽ đi qua.
Vòng qua từng gốc mai, Ngu Ninh Sơ rất nhanh đã đến gần thác nước.
Bên này núi đá được dựng san sát để mô phỏng cảnh quan vực sâu và thác nước.
Hiện tại đang là mùa đông nên tầng nước mỏng trên bề mặt thác đã bị đóng băng, dưới ánh mặt trời tạo nên dải sáng óng ánh.
Tầm mắt Ngu Ninh Sơ vừa chuyển liền phát hiện bóng lưng Tống Trì đứng dưới thác nước, đầu khẽ giương lên, dường như hắn đang thưởng thức tầng băng mỏng kia.
Khi Ngu Ninh Sơ đang do dự mở miệng như thế nào, Tống Trì đột nhiên quay đầu lại.
Ngu Ninh Sơ sợ tới mức chạy trốn sau núi đá.
Tống Trì cười cười, thanh âm ôn hòa: “Lần trước biểu muội nói vô tình đứng ở chỗ này, chẳng lẽ lần này cũng là trùng hợp sao?”
Cho dù xảy ra chuyện gì, cho dù hai người đã kết thúc hay chưa thì giọng điệu của Tống Trì mỗi lần gọi nàng đều rất tự nhiên, thân mật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



