Buổi triều sớm vừa dứt, công công liền mang theo chiếu chỉ đến Ngu trạch trong ngõ Tứ Tỉnh.
Lúc công công đến cửa, Ngu Ninh Sơ đang một mình ngồi ở nội thất.
Đêm qua sau khi biết được chân tướng sự việc năm đó, Ngu Ninh Sơ cả đêm không ngủ.
Trong đầu nàng là hình ảnh hoa viên Thẩm gia vô cùng quen thuộc, là bóng dáng Chiêu Nguyên Đế đang lôi kéo mẫu thân nàng.
Thì ra mẫu thân nàng cũng từng bị nam nhân khinh bạc.
Khác biệt duy nhất giữa hai mẫu nữ nàng chính là trong lòng mẫu thân vẫn luôn có Chiêu Nguyên Đế, bà chỉ bất mãn vì bị Chiêu Nguyên Đế phản bội nên không muốn làm thiếp cho Chiêu Nguyên Đế.
Còn nàng đối với Tống Trì lại không có thâm tình như vậy.
Bị chính người mình yêu phản bội, Ngu Ninh Sơ cảm thấy đau lòng cho bà nhưng nàng cũng thấy kiêu ngạo vì bà.
Dù bà chỉ là thứ nữ nhưng nếu bà không muốn làm thiếp thì cho dù là Thế tử Vương Phủ cũng không ép được bà.
Hơn thế nữa, nàng cảm thấy cách làm của mẫu thân nàng thật ngốc.
Chiêu Nguyên Đế muốn cưới người khác thì mẫu thân liền dứt khoát cắt đứt là được, vì sao lại gả mình đi một cách tùy tiện như vậy chứ? Nàng cũng bị Tống Trì khinh nhục, nàng thà ở vậy cả đời không gả cũng không muốn mình chịu thiệt nhưng sao mẫu thân lại chấp nhận nghe theo sự sắp xếp của ngoại tổ phụ chứ?
Suy đi nghĩ lại, Ngu Ninh Sơ cũng dần dần hiểu được.
Có lẽ mẫu thân bị tổn thương tình cảm quá lớn, tâm đã chết nên không còn ý chí sống tiếp vì vậy mới mặc kệ tất cả như thế.
Yêu hay không yêu đều đã là quá khứ, huống chi Thẩm thị đã chết có nói lại cũng vô dụng nhưng Ôn ma ma lại rất muốn Chiêu Nguyên Đế cho Thẩm thị một cái công đạo.
Cùng lúc đó, chiếu thư của Chiêu Nguyên Đế tới.
Ngu Ninh Sơ cùng hạ nhân toàn phủ đến tiếp chỉ, chỉ có Ngu Thượng điên khùng bị nhốt ở trong phòng.
Công công đã hơn bốn mươi tuổi, giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng đọc từ đầu đến cuối một lượt rồi tiến lên khom lưng giao chiếu chỉ cho Ngu Ninh Sơ.
Chiêu Nguyên Đế cảm thấy hổ thẹn với Thẩm thị nên ngoài phong hào cáo mệnh còn có một phần bổng lộc bồi thường.
Các cáo mệnh trong triều đều có bổng lộc nhưng trước kia cao nhất cũng chỉ là Nhất phẩm cáo mệnh cho nên Trân phẩm cáo mệnh của Thẩm thị được cho bao nhiêu bổng lộc hoàn toàn do Chiêu Nguyên Đế định đoạt.
Chiêu Nguyên Đế định ra cho bà một tháng là một trăm lượng bạc nhưng vì Thẩm thị đã qua đời chưa bao giờ lãnh phần bổng lộc này nên Ngu Ninh Sơ là nữ nhi duy nhất của bà sẽ nhận thay bà cho đến khi Ngu Ninh Sơ hết dương thọ.
Sao khi giao thánh chỉ, công công chỉ vào khay trong tay tiểu công công bên cạnh nói: “Ngu cô nương, đây là phần bổng lộc cả năm nay của ngài.
Sang năm, ngài chỉ cần cho người mang thắt lưng của phu nhân đi nha môn nhận là được, triều đình sẽ phát bổng lộc cho các vị cáo mệnh phu nhân vào ngày đầu mỗi tháng.”
Ánh mắt Ngu Ninh Sơ ướt đẫm, mẫu thân bị oan nhiều năm như vậy cuối cùng hôm nay cũng rửa sạch được oan khuất.
Mẫu thân cần phần chiếu thư này, nàng cũng cần nhưng nàng không cần phần bổng lộc này của Chiêu Nguyên Đế.
“Công công, cuộc sống của dân nữ cũng coi như đủ đầy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

