Hậu viện Ngu trạch.
Ngu Ninh Sơ một mình ngồi ở nội thất, trong đầu tất cả đều là bóng dáng Tống Trì.
Đối với Tống Trì, nàng từng có ý định “gả cho hắn cũng được” hai lần.
Lần đầu tiên là vào lễ hội đèn lồ ng năm trước khi trở về Dương Châu.
Khi ấy, nàng đi theo Tống Tương đến Mặc Hương Đường tìm hoa đăng, Tống Trì lừa Tống Tương đi rồi nói với nàng rằng hắn sẽ cưới nàng.
Lúc ấy, Ngu Ninh Sơ nghĩ người này vẫn luôn dây dưa với nàng, thay vì dây dưa không dứt vạn nhất bị người phát hiện làm hỏng thanh danh thì không bằng nàng gả cho hắn.
Nhưng lúc nàng bảo Tống Trì đi gặp cữu cữu cầu thân thì Tống Trì lại nói phải đợi hai ba năm nữa.
Lúc ấy, Ngu Ninh Sơ không tin chút nào, chỉ xem hắn như ôn thần tránh còn không kịp.
Nhưng vào cái ngày trước khi rời Dương Châu, Tống Trì bất chấp sự phản đối của nàng kéo xiêm y của nàng trong xe nhựa giống như hắn đang bắt nạt làm nhục nàng.
Lúc ấy, Ngu Ninh Sơ liền hạ quyết tâm thà rằng không gả cho ai cũng không gả cho người nhiều lần khinh nhục nàng.
Nhưng bây giờ, Tống Trì lại thực sự đến để cầu thân.
Hắn thật sự không lừa nàng, hắn cũng không phải gian thần mà hắn còn đang giải oan cho những trung thần từng bị hãm hại.
Nhưng vậy thì sao? Cho dù Tống Trì có chính trực trong chuyện đại sự nhưng cũng không thay đổi được những chuyện hắn đã làm với nàng.
Hắn thích nàng thì có thể tùy tiện một lần rồi lại một lần bức bách khi dễ nàng sao? Nếu như nàng có thân phận Thẩm Minh Y thì liệu hắn còn dám không?
Suy cho cùng, Tống Trì chính là khi dễ nàng không có người làm chỗ dựa, không có huynh trưởng và phụ thân che chở.
Dựa vào cái gì mà nàng phải ngoan ngoãn phối hợp với hắn? Dựa vào cái gì hắn đến cầu thân thì nàng liền đáp ứng chứ?
Nàng hận Tống Trì khí thế bức người, hận Tống Trì bá đạo cường ép nàng.
Vì cự tuyệt hắn, Ngu Ninh Sơ đã từng nhảy qua sông một lần nếu nàng còn chút do dự muốn gả cho hắn thì đã không lấy cái chết để thể hiện ý định của mình.
“Cô nương, Cữu phu nhân lại đây.” Hạnh Hoa ở bên ngoài nói.
Ngu Ninh Sơ nghe thấy nhưng nàng không muốn động.
Nàng tin tưởng cữu mẫu sẽ không để ý nàng thất lễ những lúc thế này.
Hạnh Hoa vén rèm ra để Tam phu nhân đi vào.
Ngu Ninh Sơ đã thu lại cảm xúc trên mặt hướng mợ nở nụ cười khổ.
Tam phu nhân ngồi xuống bên cạnh nàng, nắm tay chất nữ nói: “A Vu sao lại cười khó coi như vậy? Vương gia đến cầu thân làm con mất mứng sao?”
Ngu Ninh Sơ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Hắn từng châm chọc con bây giờ lại đến cầu thân, hắn đây là cố ý trêu đùa người khác sao?”
Thì ra chất nữ đang để ý chuyện này, Tam phu nhân cười cười đem lời cầu thân mà Tống Trì nói kể lại một lần, khẽ thở dài nói: “Mấy năm nay, hắn cũng không dễ dàng gì.
Hắn không thể sớm cầu thân con mà còn phải giả bộ khinh thị con cũng chỉ vì hắn sợ đại sự không thành sẽ liên lụy con.”
Ngu Ninh Sơ khảy khảy ngón tay nói: “Con thấy hắn là sợ cưới thê tử về sớm chiều ở chung bị thê tử phát hiện mưu đồ của hắn để lộ tin tức nên mới thế.”
Tam phu nhân dừng một chút, cẩn thận nghĩ lại thấy quả thật là có khả năng này.
Tuy nhiên, nàng cũng nghe hiểu ý nghĩ của chất nữ: “Con không muốn thành thân với hắn sao?”
Ngu Ninh Sơ gật đầu, liếc mắt nhìn cữu mẫu nói: “Cữu mẫu, người cũng biết mẫu thân con với Hoàng Thượng có ân oán cũ.
Cho dù, Hoàng Thượng không quan tâm, Vương gia không quan tâm nhưng còn Hoàng Hậu thì sao? Bộ dạng con lại giống mẫu thân con như vậy đến ngay cả Thái phu nhân còn không thích con thì sao Hoàng Hậu có thể chấp nhận được việc con thường xuyên xuất hiện trước mặt bà? Hơn nữa, lúc trước giữa mẫu thân con và Hoàng Thượng đến cùng là xảy ra chuyện gì cũng không ai biết.
Lỡ như mẫu thân con bị người khác hãm hại buồn bực mà chết mà con lại gả vào Tống gia thì chẳng phải là con mang tội bất hiếu sao?”
Tam phu nhân trăm triệu lần không nghĩ tới trong đầu chất nữ lại suy nghĩ nhiều chuyện như vậy.
Nhưng với thân phận cùng dáng vẻ Tống Trì như vậy mà chất nữ lại không bị hấp dẫn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)