Chạng vạng ngày hôm sau, Thái Tử xử lý xong chính sự liền trở lại Đông Cung cùng Thái Tử Phi và hai nhi nữ dùng cơm tối xong thì chậm rãi đi thư phòng.
“Tử sĩ Hàn gia” giả làm thái giám trà trộn vào cung đã sớm ẩn nấp ở đây được một thời gian, ngoài hắn còn có thị vệ tâm phúc của Thái tử trông coi.
Dấu niêm phong bên ngoài phong thư vẫn còn nguyên vẹn nhưng điều này cũng không nói lên điều gì.
Có lẽ có người đã mở thư trước, sau đó đổi phong thư khác bỏ vào là được.
Hắn xé phong thư và quan sát các nếp gấp của giấy thư một lần nữa trước khi bắt đầu xem nội dung của nó.
Tử sĩ thủy chung cúi đầu, thị vệ áo tím đứng bên cạnh hắn thấy lông mày Thái Tử càng nhíu càng chặt, sắc mặt so với lúc trước An Vương chết còn khó coi hơn.
Trong lòng thị vệ áo tím đột nhiên khẩn trương hẳn lên.
Một lúc lâu sau, Thái Tử chậm rãi gấp mật thư lại nhìn về phía tử sĩ: “Bức thư này có ai đã xem qua?”
Tử sĩ trầm giọng nói: “Mật thư này do chính Nương Nương tự mình giao cho thuộc hạ.
Thuộc hạ vẫn luôn giữ bên người, chưa từng để cho người ngoài biết được.”
Thái Tử: “Ngươi đã xem qua chưa?”
Tử sĩ: “Thuộc hạ không dám!”
Thái Tử cười lạnh: “Ngươi luôn miệng nói mình là người của Mẫu Hậu, có chứng cứ gì không?”
Tử sĩ mặt không đổi sắc, rũ mắt nói: “Nương nương đoán được Điện hạ sẽ hỏi vấn đề này nên trước khi đi Người từng nói thuộc hạ nói lại với Điện hạ rằng lúc trước Ngài và An Vương còn vì một chén trà mà tranh chấp với nhau.”
Thái Tử mặt mày khẽ nhảy như không có việc gì hỏi: “Vì sao lại tranh chấp?”
Tử sĩ: “Cái này Nương Nương cũng không có nói cho thuộc hạ.
Nương Nương chỉ nói thuộc hạ nói ra việc này Điện Hạ tự nhiên hiểu được.”
Thái Tử cắn chặt răng.
Khi hắn còn là thiếu niên, An Vương chỉ là một hài tử bảy tám tuổi bị Phụ Hoàng và Mẫu Hậu nuông chiều đến vô pháp vô thiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

