Mãi cho đến khi chủ tớ Tống Trì đi ngang qua, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng vó ngựa nữa thì Chu Ký Minh mới như từ trong vũng bùn chậm rãi nổi lên.
Ánh nắng mặt trời buổi sáng chói chang, không khí trong lành, cỏ dại bên đường đọng nước xanh um tràn đầy sức sống.
Bên cạnh cỏ dại là một cây hòe cao.
Đứng dưới gốc cây hòe, Chu Ký Minh cảm thấy người nam nhân vừa rồi ngồi trên lưng ngựa chính là cây hòe này, còn hắn chính là cây cỏ dại dưới chân cây hòe.
Giữa cây và cỏ sinh ra đã có một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Hắn không cần phải so sánh với những người sinh ra đã tôn quý, hắn chỉ cần đi theo con đường của mình là được.
Chờ đến khi hắn trúng tiến sĩ, hắn cũng sẽ từng bước thăng quan tiến chức, hắn cũng sẽ có thê tử như hoa như ngọc làm bạn cùng sống một cuộc sống vừa lòng thỏa ý.
Chu Ký Minh cầm rương sách đi tới trước cửa Ngu trạch gõ cửa.
Cửa Ngu Trạch mở ra, người bên trong nhìn thấy hắn vội vàng mở cửa khách khí mời hắn vào.
Chu Ký Minh liếc mắt về phía chủ trạch bên kia chỉ thấy có tiểu nha hoàn đi ngang qua, không có bóng dáng Ngu đại cô nương.
Trong lòng hắn hơi thất vọng, đem ô giao cho người giữ cửa trả lại cho Ôn ma ma còn mình đi đến Cần Học Đường chuẩn bị giảng bài.
Ngu Ninh Sơ cũng không có đem Chu Ký Minh để ở trong lòng, nàng chỉ biết hắn có thể dạy tốt hai huynh muội Ngu Dương là được.
Ở trong mắt nàng, những người dạy học như Chu Ký Minh cùng Chu lão đều là những người đáng được kính trọng.
Bất tri bất giác nửa tháng trôi qua.
Cuối tháng sáu, sau khi Chu Ký Minh kết thúc giảng bài buổi chiều chủ động cầu kiến Ngu Ninh Sơ lần thứ hai.
Ngu Ninh Sơ cho mời hắn đến sảnh đường gặp mặt.
Chu Ký Minh nhìn nàng thủ lễ xong liền rũ mắt xuống giải thích: “Không dám giấu Đại cô nương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)