Từ khi Chính Đức Đế gặp phải thích khách ở Hương Sơn vội vã hồi kinh, toàn Kinh Thành trở nên yên ắng.
Nếu không có việc cần thiết thì người dân tuyệt đối không ra khỏi nhà, không nói thêm bất cứ câu dư thừa nào miễn cho họa vây vào người.
Thỉnh thoảng lại có sai nha và Cẩm Y Vệ lùng sục trên phố, ngẫu nhiên lại thấy bọn họ áp giải nghi phạm không biết phạm tội gì.
Ngu Ninh Sơ nhớ kỹ lời dặn dò của biểu tỷ Thẩm Minh Lam nên đã cảnh cáo người hầu trong nhà phải cẩn thận lời nói và hành động, nếu không cần thiết thì không được ra ngoài.
Sau khi Phủ Quốc Cữu xảy ra chuyện, Bình Tây Hầu Phủ cũng bị liên lụy theo.
Tạm thời, Tam phu nhân không tiện ra khỏi cửa nên bà phái ma ma thân cận đi đến chỗ Ngu Ninh Sơ và Thẩm Minh Lam dặn dò các nàng trừ phi vụ án Phủ Quốc Cữu kết thúc nếu không hai biểu tỷ muội phải thành thật ở nhà, không được ra ngoài đi dạo lung tung.
Hơn nữa, hai nhà tạm thời đình chỉ qua lại.
Cứ như vậy, Thẩm Minh Lam còn có thể nhận được chút tin tức từ Tào Kiên còn Ngu Ninh Sơ hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Nàng cũng không dám để cho người hỏi thăm, chỉ có thể yên lặng cầu Bồ Tát phù hộ cả nhà cữu cữu và biểu tỷ các nàng không có chuyện gì.
Ngu Ninh Sơ ôm tâm trạng thấp thỏm hơn nữa tháng, đến cuối tháng tư thì Lý quản sự mồ hôi đầm đìa vội vã chạy từ cửa hàng đến.
Ngu Ninh Sơ mang theo Ôn ma ma bước nhanh đến sảnh đường gặp hắn.
Lý quản sự thở hổn hển nói: “Cô nương, trước cửa thành đã dán thông báo toàn tộc Hàn Quốc Cữu mưu đồ tạo phản đã bị kết án và sẽ xử trảm toàn tộc vào hôm nay.
Ngoài ra, Hộ Quốc Công Phủ Tần gia cấu kết mưu phản cùng Hàn gia nên toàn tộc bị sung quân biên cương!”
Ôn ma ma hít sâu một hơi, đó chính là Phủ Quốc Cữu a.
Hàn Quốc Cữu nắm giữ triều chính mười mấy năm, bây giờ Hoàng Thượng nói chém đầu liền chém đầu?
Ngu Ninh Sơ càng quan tâm đ ến tình huống bên Bình Tây Hầu Phủ hơn.
Lý quản sự nói: “Lão nô đã tự mình đi xem qua, trên thông báo không có nhắc gì đến Hầu Phủ nên chắc chắn Hầu Phủ đã bình an vô sự.”
Ôn ma ma tiến lên an ủi Ngu Ninh Sơ: “Hầu phủ cùng Tần gia bọn họ không giống nhau.
Tần gia vẫn qua lại mật thiết vơi Phủ Quốc Cữu cho nên Phủ Quốc Cữu xảy ra chuyện thì Tần gia bọn họ cũng không tránh được.
Nhưng Hầu gia cùng Hàn Quốc Cữu lại khác, bọn họ ngoại trừ hai tầng thông gia thì căn bản không có lui tới.
Hơn nữa, Thẩm Thị đời đời trung lương Hoàng Thượng và dân chúng đều biết.
Cô nương cứ an tâm chờ thêm hai ngày nữa chắc chắc Tam phu nhân sẽ đưa tin tức tới.”
Đúng như Ôn ma ma dự đoán, ngày thứ ba sau khi toàn tộc Hàn gia xử trảm, Tam phu nhân tự mình đến ngõ Tứ Tỉnh.
“Cữu mẫu, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Ngu Ninh Sơ khẩn cấp hỏi.
Tam phu nhân đuổi bọn nha hoàn đi rồi đem một loạt sự tình phát sinh gần đây ở Kinh Thành tỉ mỉ nói ra cho nàng nghe.
Ngu Ninh Sơ nghe được khiếp sợ không thôi.
“Hoàng Thượng cũng đã điều tra rõ ràng, Hầu phủ chúng ta không liên quan đến vụ án này nên cữu cữu của con và mấy người khác đều đã được khôi phục chức vụ.
Ngay cả Đại biểu ca của con cũng được tiếp tục làm thống lĩnh Ngự Tiền thị vệ.
Đúng rồi.
A Vu còn có một chuyện chắc con chưa biết đâu.
Sáng mùng một, Đại biểu tẩu của con sinh một nữ nhi, mẫu nữ hai người đều rất khỏe, con không cần lo lắng nữa đâu.”
Biết được Bình Tây Hầu Phủ hoàn toàn không bị thông gia Hàn gia liên lụy, Ngu Ninh Sơ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nàng có chút tò mò không biết Hoàng Thượng có vì Phủ Quốc Cữu tạo phản mà xử tội luôn cả Hầu phu nhân Hàn thị và Đại biểu tẩu Hàn Cẩm Tranh không? Nàng nhớ rõ vụ án Tô gia Dương Châu là xử tội cửu tộc, ngay cả nữ nhi đã gả ra ngoài cũng bị bắt về.
Tam phu nhân giải thích: “Theo cữu mẫu được biết thì nữ nhi đã gả ra ngoài thì không bị liên lụy và cũng không liên lụy đến nhà phu gia của nàng.
Nếu Hoàng Thượng không nghi ngờ Thẩm gia chúng ta thì người chắc chắc sẽ không đuổi tận giết tuyệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



