Khi Thẩm Trác dẫn thị vệ bao vây Phủ Quốc Cữu thì Đan Nhụy đã chết.
Thần trí Hàn Tông Duyên đang rối loạn mà Đan Nhụy còn quỳ gối bên cạnh hắn khóc sướt mướt nói chuyện vớ vẩn.
Vì vội vàng chứng minh với thị vệ An Vương rằng mình không liên quan gì đến việc An Vương bị giết nên Hàn Tông Duyên một cước đá Đan Nhụy bay ra ngoài.
Sau đó, hắn chạy đến trước vách tường lấy bội kiếm trên đó xuống đâm vào bụng Đan Nhụy.
Đan Nhụy phun một ngụm máu tươi, hai tay nắm chặt lưỡi kiếm, đôi mắt rưng rưng nhìn chằm chằm Hàn Tông Duyên giống như đang tự hỏi vì sao Hàn Tông Duyên lại giết nàng, lại giống như mang theo một cảm xúc khác.
Cuối cùng, nàng ngã xuống vũng máu.
Trong khoảng khắc nhắm mắt lại, khóe môi của nàng dường như cong lên.
Tuy nhiên, không ai chú ý đến biểu hiện khác thường của một người sắp chết.
Thị vệ đang canh giữ bên cạnh thi thể của An Vương vội vàng rút đao ra đề phòng Hàn Tông Duyên giết người diệt khẩu.
Hàn Tông Duyên còn chưa biết giải thích thế nào thì những người Hàn gia khác bị tiếng động thu hút chạy đến.
Chờ tới khi rất nhiều người chạy đến, Hàn Tông Duyên mới dần dần tỉnh táo lại.
Lúc này, hắn mới ý thức được mình trúng bẫy của người khác, hơn nữa cái bẫy này không phải cho một mình hắn mà là cả Phủ Quốc Cữu!
Quốc Cữu phu nhân nhìn về phía thị vệ vẫn đang canh giữ bên cạnh An Vương, trong lòng bà hối hận vì phát hiện quá muộn đã để cho thị vệ còn lại chạy đi.
Nếu không bà có thể đem chuyện An Vương chết đổ lên đầu của hai thị vệ này và Đan Nhụy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


