Sau một vài trận tuyết rơi dày lại đến tháng Chạp.
Mười sáu tháng chạp là sinh nhật của Ngu Ninh Sơ, cũng là một ngày vô cùng quan trọng đối với nữ tử mười lăm tuổi.
Tam phu nhân tổ chức lễ cập kê cho nàng ở Bình Tây Hầu Phủ, bà còn mời nữ quyến bình thường cùng Tam phòng giao hảo tới dự lễ.
Ngay cả Thẩm Mục, Thẩm Dật ở biên cương xa xôi cũng nhớ kỹ việc này nên đã gửi lễ vật về cho nàng từ sớm.
Ngoài lễ vật, bọn họ còn gửi rất nhiều đồ vật mới mẻ mà bọn họ thu thập được ở biên cương về cho mọi người.
Nữ tử cập kê có nghĩa là đến tuổi có thể xuất giá, Tam phu nhân mời nhiều nữ khách như vậy là muốn tạo danh tiếng cho chất nữ.
Một đám trưởng bối nhìn thấy Ngu Ninh Sơ đều khen Ngu Ninh Sơ dung mạo xinh đẹp đoan trang nhưng lúc nói chuyện riêng sẽ không tránh khỏi nói đến thân thế của nàng.
Mẫu thân mất sớm, phụ thân bị điên rồi mất chức quan, phía dưới còn có một đôi đệ muội nhỏ tuổi.
Cưới một cô nương như vậy về nhà chẳng mang lại lợi ích gì cho họ mà còn mang theo gánh nặng.
Tam phu nhân trở lại nội thất, lông mày liền nhíu lại, phát sầu.
Thẩm Tam gia: “Bà sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”
Tam phu nhân liền đem biểu hiện của nhóm nữ khách nói cho trượng phu, oán hận nói: “Đều là do tên họ Ngu kia, trước nay hắn chưa từng quan tâm đ ến A Vu, nay hắn lại làm liên lụy đến A Vu của chúng ta.”
Các cô nương lập gia đình đều là dựa vào phụ mẫu lo lắng an bài.
Chất nữ của ông dù lớn lên xinh đẹp đến đâu thì những nam tử cùng lứa với nàng cũng không nhìn thấy, ông cũng không thể cố ý để bọn chúng nhìn thấy được.
Còn các trưởng bối lại càng để ý đến gia thế môn đệ, hôn sự của chất nữ sợ là khó khăn.
Trừ phi thật sự giống Thẩm thị, gả nàng cho một tiểu tử nhà hàn môn hoặc con cháu nhà danh môn nghèo túng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
