Sau khi cửu tộc Tô gia bị chém đầu, tâm tình Chính Đức Đế vô cùng tốt.
Những văn nhân dám làm thơ khinh nhờn hắn đều đã chết, để xem sau này còn ai còn dám mắng hắn nữa.
Chính Đức Đế cười tủm tỉm đánh giá người trước mặt.
Tính ra thì năm nay Tống Trì mới mười chín tuổi, bộ dáng lại tuấn mỹ vô song.
Thời gian gần đây, hắn lại tỏa sáng như một viên minh châu làm bao người đều yêu thích.
Trước kia, Chính Đức Đế để ý chuyện Tống Trì kế thừa tướng mạo của lão Tấn vương.
Nhưng bây giờ ngẫm lại, nếu Tống Trì trung thành và tận tâm với hắn thì lão Tấn vương dưới đất biết được có khi nào bị tức chết thêm lần nữa không?
Tâm tình sung sướng, Chính Đức Đế nhìn Tống Trì càng thêm thuận mắt.
“Tử Uyên à, nay ngươi đã có Quận Vương phủ của riêng mình, tuổi ngươi cũng đã đến lúc lập gia đình rồi.
Hay là Trẫm ban cho ngươi mối hôn sự tốt được không?” Chính Đức Đế rất thành tâm nói.
Đối đãi với trung thần hắn vẫn luôn rất hào phóng, chỉ cần Tống Trì gật đầu thì danh môn khuê tú cả Kinh Thành đều tùy hắn chọn.
Tống Trì vui vẻ nói: “Nếu Hoàng thượng có thể tứ hôn cho thần thì đó là phúc khí của thần.”
Chính Đức Đế: “Vậy ngươi có vừa ý cô nương nào không?”
Tống Trì: “Cái này còn chưa có ạ.
Thần vẫn còn trẻ, lúc trước chỉ biết vùi đầu đọc sách luyện võ muốn cống hiến sức lực cho Hoàng Thượng.
Bây giờ, thần làm việc ở Cẩm Y Vệ làm gì có thời gian mà nghĩ đến hôn sự.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


