Sáng hôm sau, Tống Trì mang theo A Mặc rời đi.
Các cao tăng chùa Khánh Vân Tự cũng đúng giờ đến Ngu gia làm lễ.
Pháp sự phải làm liên tục bảy ngày.
Ngu Ninh Sơ nhắc nhở nha hoàn phải chăm sóc kỹ cho huynh muội Ngu Dương.
Nàng cùng Lý quản sự canh giữ ở trong viện Ngu Thượng để kịp thời xử lý mọi việc.
Đến ban đêm, Ngu Ninh Sơ để Lý quản sự ở lại trông coi còn nàng trở về viện của mình nghỉ ngơi.
Triều đình đã phái quan viên mới đến nhậm chức thay cho Ngu Thượng.
Ngoại trừ lúc người quen của Ngu Thượng đến thăm thì Ngu Ninh Sơ phải ra mặt tiếp đón, thời gian còn lại nàng đều rất thảnh thơi.
Pháp sự làm đến ngày thứ sáu thì Ngu Ninh Sơ bị một trận ồn ào đánh thức vào lúc nửa đêm canh ba.
Trước cửa phòng, hai hộ vệ đang đỡ Ngu Thượng đi từ trong ra.
Dưới ánh đèn lập lòe, vạt áo và râu tóc của Ngu Thượng đều bị lửa đốt cháy, toàn thân ông bị ám khói đen kịt giống như một người than.
May mắn thay, ngọn lửa trong phòng không lớn nên nhanh chóng được dập tắt.
Lúc này, một hộ vệ đi ra từ bên trong mang theo một xấp giấy vàng chưa kịp cháy hết đưa cho Ngu Ninh Sơ.
Ngu Ninh Sơ mang soi dưới ánh đèn thì thấy chữ viết của Ngu Thượng.
Nội dung trong đó có một ít lời tưởng nhớ của Ngu Thượng dành cho mẫu thân nàng, đồng thời ông cũng cầu xin mẫu thân buông tha cho ông.
Vậy nên ngọn lửa này là Ngu Thượng tự mình đốt để bái tế mẫu thân nàng gây nên?
“Cô nương, bệnh của lão gia hình như càng nghiêm trọng hơn rồi.
Lúc bọn thuộc hạ đi vào còn thấy lão gia đem giấy chưa đốt hết nhét vào miệng mình.
Lão gia hẳn không muốn để chúng ta biết chuyện ông ấy đang làm.”
Ngu Ninh Sơ nghe vậy liền xoay người nhìn thẳng vào Ngu Thượng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)