Của hồi môn còn lại của bà không còn nhiều vàng bạc nên Ngu Thượng liền nhòm ngó đến tòa nhà này.
Hắn lấy khế ước tòa nhà này đem lên quan phủ mấy dạo thì đổi thành sản nghiệp của hắn.
Những điều này sau khi Ngu Ninh Sơ vào kinh rồi Ôn ma ma mới nói cho nàng biết.
Lúc đó, Ôn ma ma và Lý quản sự vì muốn giữ lại những đồ cưới khác của Thẩm thị nên mới để cho Ngu Thượng chiếm được chút lợi ích.
Sau một năm, Ngu Ninh Sơ lại đứng trước cửa Ngu trạch.
Đây là nhà của nàng, nơi nàng sống từ nhỏ đến lớn nhưng bởi vì số lần ra ngoài quá ít nên nhìn cánh cửa lớn sừng sững cùng bức tường cao cao trước mặt làm cho Ngu Ninh Sơ cảm thấy thật xa lạ.
Lúc vào cửa, Ngu Ninh Sơ phân phó Trương quản sự: “Đêm nay, biểu ca sẽ ở lại đây.
Trương thúc cho người thu thập một phòng cho biểu ca trước đi.”
Trương quản sự liên tục gật đầu: “Cô nương yên tâm, lão nô lập tức cho người đi làm ngay.”
Tống Trì nói: “Không cần vội, ta với biểu muội đi thăm bá phụ trước đã.”
Ngu Ninh Sơ liếc mắt nhìn hắn.
Dù lúc ở trong xe ngựa hắn có vô lại như thế nào nhưng trước mặt người khác hắn luôn chu toàn lễ nghĩa.
Trương quản sự an bài nha hoàn đi thu thập phòng khách còn hắn tự mình dẫn hai huynh muội bọn họ đến phòng của Ngu Thượng.
Bên ngoài phòng của Ngu Thượng có hai nha hoàn hầu hạ đang cúi đầu đứng đó.
Một nha hoàn trong đó trên mặt còn rơm rớm nước mắt, không biết là vừa bị mắng hay là bị đánh.
Trương quản sự thở dài, đi tới trước cửa đóng chặt thử đẩy nhưng cửa đã bị Ngu Thượng chốt lại từ bên trong.
Hắn nhẹ nhàng gõ cửa: “Lão gia, cô nương từ kinh thành trở về thăm ngài, ngài mau mở cửa ra đi.”
“Kinh thành? Cô nương nào?”
Bên trong truyền âm thanh đầy cảnh giác, Ngu Ninh Sơ vừa nghe đã nhận ra đây chính là tiếng của phụ thân nàng.
Nhưng thanh âm của phụ thân không còn trầm ổn như trước nữa.
Trương quản sự quay đầu lại nhìn Ngu Ninh Sơ rồi tiếp tục nói: “Đó là Đại cô nương nhà chúng ta, trưởng nữ của ngài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


