“Cô nương, Quận Vương đúng thật là một công tử phong nhã.
Ngài ấy thấy bên bờ sông có người bán hoa nguyệt quế nên cho người mua hết về rồi đưa nô tỳ một nửa mang về trang trí lại khoang thuyền.”
Ngu Ninh Sơ còn chưa nghĩ ra cách giấu cành nguyệt quế kia đi thì Hạnh Hoa đã mang theo nửa giỏ nguyệt quế trở về.
Nguyệt quế có đủ ba màu trắng, đỏ và vàng, màu nào cũng tươi tắn xinh đẹp.
Trong mui thuyền có sẵn hai bình hoa cổ ngắn màu hồng, Hạnh Hoa ngồi trên ghế hào hứng cắt từng cành hoa c ắm vào.
Ngu Ninh Sơ đi qua giả vờ xem hoa rồi thừa lúc Hạnh Hoa không chú ý thì đem cành hoa Tống Trì tặng nàng bỏ vào trong đó.
Không bao lâu sau, Hạnh Hoa đã cắm xong hai bình hoa đầy màu sắc, nhìn vô cùng đẹp mắt.
Người thì đáng ghét nhưng hoa thì vô tội nên Ngu Ninh Sơ cũng mặc kệ Hạnh Hoa muốn làm gì thì làm, muốn trưng đâu thì trưng.
Cả ngày hôm nay, Ngu Ninh Sơ cũng không có rời khỏi khoang thuyền.
Buổi tối, nàng còn có chút lo lắng Tống Trì sẽ tìm đến nên cẩn thận để phòng đến canh hai vì mệt quá mới ngủ thiếp đi.
Sau một đêm không có chuyện gì phát sinh, gan của Ngu Ninh Sơ cũng lớn hơn một chút nhưng hai ngày kế tiếp nàng cũng không có đi ra ngoài.
May mắn, Tống Trì cũng không có nửa đêm đến tìm nàng như lời hắn nói.
Còn hai bình hoa nguyệt quế kia, mỗi lần cánh hoa bên ngoài bắt đầu héo úa thì Hạnh Hoa sẽ vặt bỏ mấy cánh hoa ở ngoài đi rồi thay nước mới để đó tiếp tục ngắm.
Ngu Ninh Sơ ngồi ở trên giường nhìn Hạnh Hoa ra ra vào vào.
Trong lòng nàng bắt đầu tính toán, bọn họ lên thuyền vào ngày hai mươi sáu tháng năm, bây giờ đã là ngày hai mươi tháng sáu.
Cùng lúc đó, Ngu Ninh Sơ cũng mong sớm ngày được xuống thuyền, như vậy nàng không cần phải nghe theo sự bày bố của Tống Trì nữa.
Sau khi luyện qua vài động tác rèn luyện thể lực, Ngu Ninh Sơ ngồi ở bên cửa sổ đọc sách.
Trên thuyền thật sự rất nhàm chán, sau khi đọc sách có chút mệt mỏi thì nàng lại ngủ một lát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



