“A Vu, ca ca đã nói gì với muội vậy?”
Tống Tương cảm giác thần sắc Ngu Ninh Sơ không đúng lắm nên tiến lại gần hỏi thăm.
Ngu Ninh Sơ vội vàng cười nói: “Biểu ca muốn hỏi thăm một số chuyện ở Dương Châu nhưng muội cũng không biết gì nhiều nên cũng không thể giúp được gì cho Trì biểu ca cả.”
Trong nước đã bỏ sẵn một ít hoa lộ của Nhị phu nhân đưa làm cả phòng thơm ngát.
Ngu Ninh Sơ ngồi dựa vào thùng tắm, một bên nàng dùng cánh tay tát nước lên người, một bên nàng lại suy nghĩ đến những lời nói của Tống Trì.
Nếu Tống Trì không đề cập đến thì nàng cũng không để ý đến việc thê tử sắp qua cửa của Thẩm Trác có để ý đến việc nàng dùng thương của Thẩm Trác tặng hay không?
Ngu Ninh Sơ đối với Thẩm Trác không hề có suy nghĩ khác.
Thẩm Trác vẫn luôn đối đãi với nàng như huynh trưởng.
Hơn nữa, Thẩm Trác là người tương đối bận rộn nên một tháng hai người cũng chỉ giáp mặt ba bốn lần, số lần nói chuyện với nhau cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Chỉ cần hỏi thăm một chút đều biết giữa hai người hoàn toàn trong sạch.
Nhưng vạn nhất người ta thật sự để ý thì sao?
Ngu Ninh Sơ cũng không muốn vì một cây thương mà gây ra hiểu lầm không đáng có.
Hiện giờ, cuộc sống của nàng ở Hầu phủ vô cùng thoải mái.
Nàng không muốn chỉ vì một cây thương mà đắc tội với Đại biểu tẩu sắp vào cửa.
Lúc chải đầu, Ngu Ninh Sơ nói với Vi Vũ: “Lát nữa em mang cây thương do Đại công tử tặng đưa vào khố phòng đi.
Sau đó, em bảo Lý quản sự đi ra ngoài tìm mua cho ta một cây thương mới để dùng.”
Dù gì đi nữa, nàng cũng cảm thấy dùng đồ của chính mình là an tâm nhất.
Xử lý xong chuyện này, Ngu Ninh Sơ liền đi Thanh Huy Đường tìm biểu tỷ.
Bà mối vừa mới rời đi, Tam phu nhân còn đang ở Thanh Huy Đường.
Lúc bước vào phòng, Ngu Ninh Sơ nhìn thấy biểu tỷ đang ngồi trên giường với gương mặt thẹn thùng đến đỏ bừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)