Tống Trì bước đến ngăn muội muội lôi kéo Thẩm Minh Lam nói: “Các biểu muội mới vừa đến sao bây giờ đã về liền rồi? Hay là do A Tương tiếp đãi các biểu muội không chu đáo?”
Tống Tương hừ trước: “Làm gì có chuyện đó chứ.
Muội còn đang muốn giữ hai người ở lại dùng cơm trưa mà các tỷ ấy cứ nhất định đòi về đấy chứ.”
Thẩm Minh Lam bất đắc dĩ nói: “Bình thường chúng ta cũng muốn giữ ngươi lại dùng cơm ở Tây viện nhưng không phải ngươi cũng nhất định phải về đó sao?”
Tống Trì nhìn lên trời rồi nói: “Bây giờ cách thời gian dùng cơm còn sớm, các biểu muội đã mời A Tương đồ ăn vặt thì huynh mời các muội uống trà đi.
Thấy biểu cảm chân thành của biểu tỷ, Ngu Ninh Sơ cũng không phân biệt được rốt cuộc là biểu tỷ đang diễn kịch hay là thật sự muốn thưởng thức trà ngự ban của Tống Trì.
Mọi người dời bước đi tới sảnh đường, Tống Tương phái tiểu nha hoàn đi lấy chút đồ sấy cho ca ca nếm thử.
Khi nha hoàn mang đ ĩa đồ sấy đến thì bên này trà cũng pha xong.
Ngu Ninh Sơ cầm chén trà, hơi nóng bốc lên cùng mùi thơm của trà đồng thời bay đến mũi thấm vào người làm cơ thể đang lạnh lẽo của nàng cũng dần ấm lên.
Tống Trì bóc một ít hạt dưa lên nếm thử xong rồi gật đầu tán thưởng nói: “Hương vị quả nhiên không tồi.
Nghe A Tương nói biểu muội muốn mở cửa hàng bán đồ sấy phải không?”
Trước kia, Ngu Ninh Sơ luôn tìm cách tránh hắn nhưng nàng lại không sợ hắn.
Mỗi lần hắn cố tình bắt chuyện với nàng thì nàng đều đáp lại nhưng ánh mắt không thèm nhìn hắn lần nào.
Nhưng bây giờ, biết Tống Trì là người tâm ngoan thủ lạt nên Ngu Ninh Sơ có chút sợ hãi, không dám bất kính trước mặt Tống Trì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

