Màn đêm buông xuống, xung quanh phủ đệ dần yên tĩnh làm cho động tĩnh tiệc hỉ bên Đoan Vương Phủ càng thêm rõ ràng.
Sau khi cởi mũ phượng nặng nề ra, Ngu Ninh Sơ tháo búi tóc ra chải gọn lại lần nữa mới cảm thấy cổ, vai và thắt lưng được thoải mái nhưng tim nàng lại đập ngày càng nhanh.
Vi Vũ và Hạnh Hoa đợi ở bên ngoài canh chừng khi nào Điện Hạ qua bên này thì vào thông báo.
Ngu Ninh Sơ ngồi trên giường một lát rồi lại đi đến bên cửa sổ ngồi rồi lại vòng tới trước trường án đặt nến hỷ.
Hai cây nến đỏ to như cánh tay nhỏ của Đôn ca nhi được đặt hai bên trường án, phía trên lần lượt điêu khắc hoa văn rồng phượng sống động như thật.
Người ta nói rằng đôi nến đỏ này sẽ cháy đến tận sáng ngày hôm sau.
Ngọn lửa màu đỏ vàng nhẹ nhàng nhảy lên giống như trái tim rộn ràng của Ngu Ninh Sơ lúc này.
Đột nhiên, một cái gì đó cọ xát vào làn váy của nàng.
Ý niệm “có chuột” không hiểu sao lại xuất hiện trong đầu nàng, toàn thân Ngu Ninh Sơ cứng ngắc cúi đầu nhìn xuống.
Dưới làn váy đỏ thẫm lộ ra một cái đầu mèo trắng tròn trịa.
Thì ra là con mèo mà Tống Trì nuôi.
Năm ngoái ở Đoan Vương Phủ, nàng đã nhìn thấy con mèo này nhưng lúc đó nó vẫn còn nhỏ, cuộn tròn thành một đoàn nhỏ xíu.
Ngu Ninh Sơ liền ôm mèo đến ngồi bên cửa sổ chải lông cho mèo, gãi gãi cổ mèo.
Không biết qua bao lâu, con mèo trắng ngoan ngoãn nằm trên đùi nàng đột nhiên lắc lắc đầu, thừa dịp Ngu Ninh Sơ buông tay ra linh hoạt nhảy xuống mặt đất giống như lưu quang chạy ra ngoài.
Ngu Ninh Sơ kìm lòng không đậu đuổi theo ra gian ngoài, nhìn trái nhìn phải nhưng vẫn không thấy bóng con mèo đâu.
“Các em có thấy con mèo nào chạy qua đây không?” Ngu Ninh Sơ hỏi hai nha hoàn đứng trước cửa.
Hạnh Hoa lắc đầu, Vi Vũ đột nhiên nhìn về phía hành lang thấp giọng nhắc nhở: “Vương Phi, Điện Hạ tới rồi.”
Ngu Ninh Sơ giật mình nhìn qua.
Trên hành lang treo đầy hoa đăng ở đối diện, Tống Trì một thân hồng bào chậm rãi đi tới.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Tống Trì nở nụ cười.
Không biết vì sao, người khác đều khen Tống Trì ôn nhuận như ngọc nhưng mỗi lần Tống Trì cười với nàng, Ngu Ninh Sơ đều cảm thấy hắn đang đùa giỡn nàng.
Rũ mắt xuống, nàng xoay người bước vào cửa trốn nhanh về nội thất.
“Điện Hạ.”
Hạnh Hoa, Vi Vũ đồng loạt hành lễ với tân lang.
Tống Trì gật gật đầu bước vào trong phòng.
Tuy nhiên, hắn không đi thẳng vào trong mà dừng lại đóng cửa bên này trước.
Hạnh Hoa sững sờ hỏi Vi Vũ: “Điện Hạ làm vậy là không cần chúng ta hầu hạ sao? Phòng bếp bên kia còn đang hâm canh tỉnh rượu, chẳng lẽ Điện Hạ không uống?”
Trong lòng Vi Vũ cười Hạnh Hoa đơn thuần nhưng trên mặt nghiêm nghị nói: “Chúng ta cứ yên tâm chờ ở đây đi, nếu Điện Hạ có phân phó sẽ gọi chúng ta thôi.”
Hạnh Hoa ồ lên.
Trước cửa nội thất, Tống Trì dừng một chút mới vén rèm lên tiến vào, xuyên thấu qua tấm bình phong bằng gỗ tử đàn thêu hoa lá chim muông bốn mùa mới tinh, hắn thấy được bóng dáng của nàng cúi đầu đang ngồi bên giường.
Đại nhạn, uyên ương, tiên hạc, khổng tước trên bình phong đều có đôi có cặp.
Chỉ có mình nàng ngồi đó chờ tân lang là hắn đến.
Tống Trì cười đi tới, vòng qua bình phong vô cùng tự nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng.
Ngu Ninh Sơ lại không làm được tự nhiên của hắn.
Tống Trì vừa ngồi xuống nàng liền dịch sang bên cạnh, đầu cũng nghiêng sang một bên.
Tống Trì thích nhất là trêu chọc nàng, hắn cố tình nói: “Trước kia, muội còn có chỗ trốn nhưng giờ muội gả tới đây rồi, để ta xem muội có thể trốn đi đâu nữa?”
Lúc này trên mặt Ngu Ninh Sơ tựa như có một tầng nước bao bọc bên ngoài, chỉ cần nóng thêm một chút thì nàng có thể hóa thành sương mù bốc hơi đi.
Mà lời trêu chọc của Tống Trì chính là ngọn lửa thiêu đốt nàng thành làn khói.
Cuối cùng, nàng cũng không thể ngồi yên được nữa, đứng lên khỏi giường muốn đến chỗ mát mẻ hơn để bình tĩnh lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
