“Thật hay đùa đấy? Em còn biết mở khóa nữa à?”
“Thật ạ, em chắc chắn mở được.” Tô Tiểu Tiểu thề thốt.
“Vậy cũng được.”
Trương Cường thấy Tô Tiểu Tiểu không giống như đang nói đùa, nghĩ bụng để cô thử cũng được, thật sự không mở được thì tìm người khác sau, dù sao cũng không phải chuyện gì đặc biệt gấp gáp.
Người bị nhốt là một người đàn ông, nhất thời nửa khắc không xảy ra chuyện gì được.
Họ nhanh chóng đến địa chỉ mà người báo cảnh sát cung cấp, bãi đỗ xe tòa nhà Vĩnh An, tìm thấy chiếc SUV màu trắng đó trong bãi đỗ xe trên mặt đất.
Trên ghế sau của chiếc SUV có một người đàn ông, nhìn thấy họ như nhìn thấy cứu tinh, áp mặt vào kính vẫy tay điên cuồng với họ.
Anh ta đã bị nhốt gần hai tiếng đồng hồ, thời tiết đầu mùa hè đủ oi bức, toàn thân sắp ướt sũng rồi.
Nếu không phải bên cạnh vừa hay có một cái cây, có chút bóng râm che chắn, anh ta cảm thấy mình sắp bị tan chảy rồi.
Tô Tiểu Tiểu đi đến bên cửa xe, chằm chằm nhìn ổ khóa vài cái, lấy từ trong túi ra một chiếc kẹp tóc bẻ thẳng, thò vào lỗ khóa chọc chọc hai cái.
Cạch, cửa xe mở, trước sau không quá năm giây.
Trương Cường nhìn mà trợn mắt há mồm, kỹ thuật này còn giỏi hơn cả mấy ông thợ mở khóa nhiều.
“Em biết mở khóa thật này!”
Tô Tiểu Tiểu cười hì hì: “Học chơi thôi ạ.”
Người đàn ông đã bò từ trong xe ra, vịn vào cửa xe thở hổn hển, chiếc áo thun sọc trên người đã ướt sũng, dính sát vào người, lộ ra đường nét cơ thể, một người đàn ông trung niên vừa đen vừa gầy.
“Cảm ơn các đồng chí cảnh sát nhiều lắm.” Người đàn ông lấy lại hơi, nắm lấy tay Trương Cường rưng rưng nước mắt.
“Không cần cảm ơn, đây là việc chúng tôi nên làm. Nào, anh lấy chứng minh thư ra, chúng tôi đối chiếu thông tin một chút.”
“Vâng, đồng chí cảnh sát.”
Người đàn ông lấy chứng minh thư từ trong túi ra đưa cho Trương Cường.
Lâm Trường Sinh, tên không sai, chính là người báo cảnh sát.
Trương Cường đối chiếu một chút không có vấn đề gì, liền lấy phiếu xuất cảnh cho anh ta ký tên.
Người đàn ông nhận lấy phiếu xuất cảnh ký tên, đưa lại cho Trương Cường, một lần nữa bày tỏ sự cảm ơn.
Tô Tiểu Tiểu chằm chằm nhìn người đàn ông một lúc, bỗng nhiên lên tiếng: “Chiếc xe này là của anh sao?”
“A, đương nhiên là của tôi rồi.” Người đàn ông sửng sốt một chút, lập tức đáp.
“Thật sao?”
Tô Tiểu Tiểu mỉm cười, trước mặt anh ta lấy điện thoại ra bấm một dãy số: “Alo, Lý Nhan à? Cậu giúp bọn tớ tra thông tin chủ xe của chiếc xe [Cảnh B14948] này với.”
Người đàn ông vừa nghe sắc mặt lập tức thay đổi, lùi lại hai bước quay người định bỏ chạy, Tô Tiểu Tiểu một bước đuổi theo, nhấc chân đá vào nhượng chân người đàn ông, anh ta lảo đảo quỳ xuống đất.
“Anh còn muốn chạy?!”
Tô Tiểu Tiểu bẻ quặt hai tay anh ta ra sau lưng, người đàn ông đau đớn kêu oai oái, Trương Cường rút còng tay ra trực tiếp còng anh ta lại, giơ ngón tay cái với Tiểu Tiểu, cô nhóc này dũng mãnh thật.
Người bị nhốt trong xe, nếu không phải là chủ xe, vậy thì chỉ có một khả năng, anh ta là một tên trộm.
Vốn dĩ là xuất cảnh cứu người, bây giờ lại biến thành bắt trộm.
Lâm Trường Sinh cảm thấy mình thật xui xẻo, bây giờ nghề ăn trộm ngày càng khó làm, đã mấy ngày không mở hàng rồi.
Hôm nay lượn lờ trong bãi đỗ xe này nửa ngày, cuối cùng cũng để anh ta tóm được một cơ hội.
Lúc chủ xe khóa xe, anh ta dùng máy gây nhiễu can thiệp một chút, cửa xe nhìn có vẻ đã đóng, thực tế thì chưa.
Sau khi chủ xe đi khỏi, anh ta liền chui vào lục lọi, muốn xem có đồ gì có giá trị không.
Lúc đầu chẳng tìm thấy gì, liền ỷ vào thân hình gầy nhỏ, từ ghế sau bò vào cốp xe, lục lọi một hồi, lại thật sự để anh ta tìm thấy một chiếc phong bì, bên trong là tiền mặt, phải đến mấy ngàn.
Anh ta mừng rỡ như điên, làm xong vụ này, có lẽ có thể chuyển nghề làm chút buôn bán nhỏ, sau này không cần phải lén lút nữa.
Nhưng vui mừng chưa được bao lâu, liền phát hiện vui quá hóa buồn, cửa xe không biết làm sao tự nhiên khóa lại, anh ta từ bên trong lại không mở ra được.
Ở trong xe hơn một tiếng đồng hồ, sốt ruột vò đầu bứt tai, thử đủ mọi cách, cửa xe vẫn không mở được.
Tòa nhà Vĩnh An là tòa nhà văn phòng cao cấp, chủ xe chắc là nhân viên văn phòng làm việc ở đây, ước chừng nhanh nhất cũng phải đến trưa mới dời xe.
Anh ta sợ chủ xe quay lại phát hiện, liền nghĩ nhân lúc chủ xe chưa đến đánh một cái chênh lệch thời gian, mạo danh chủ xe báo cảnh sát, để cảnh sát đến cứu anh ta, như vậy vẫn kịp trốn thoát trước khi chủ xe phát hiện.
Chỉ thiếu một chút nữa là thành công rồi, không ngờ cô nữ cảnh sát kia lại lợi hại như vậy, lại nhìn ra anh ta không phải là chủ xe.
“Thực ra thì, cũng khá đơn giản, Lâm Trường Sinh từ cách ăn mặc đến khí chất đều không giống người có thể đi nổi loại xe SUV này, em liền lừa anh ta một vố.” Tô Tiểu Tiểu nói nhẹ như mây gió.
Nói ra thì điều này liên quan đến trải nghiệm của cô, ở thế giới cũ cô bị người ta hãm hại quá nhiều lần, nên đã hình thành thói quen nhìn ai cũng giống kẻ xấu, phàm việc gì cũng nghi ngờ trước.
“Em cũng tinh mắt phết đấy, là tố chất của một cảnh sát giỏi.”
Trương Cường cũng chủ quan rồi, nhận được tin báo về mặt chủ quan liền cho rằng người cầu cứu là nạn nhân, bây giờ nghĩ kỹ lại cái tin báo này cũng khá kỳ lạ.
Ai lại bị nhốt trong chính xe của mình? Trừ phi khóa hỏng, hơn nữa cách chủ xe cầu cứu có rất nhiều, đồng nghiệp, bạn bè, thậm chí cả cửa hàng 4S đều được, cớ sao bị nhốt hơn một tiếng đồng hồ mới nhớ ra tìm cảnh sát.
Lần này nếu không dẫn theo Tô Tiểu Tiểu, thật sự để gã này lừa gạt qua ải rồi.
Chủ xe làm việc ngay tại tầng 22 tòa nhà Vĩnh An, qua rất nhanh, vài câu nói đã đến nơi rồi.
Trông khá trẻ, khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, tên là Triệu Uy, nghe khá bá đạo, nhưng thực tế người lại trông rất thanh tú.
Da rất trắng, mắt phượng môi mỏng, thanh tú đến mức khiến người ta cảm thấy hơi giống con gái.
Áo sơ mi cà vạt quần âu, trang phục nhân viên văn phòng tiêu chuẩn.
Tô Tiểu Tiểu lấy chiếc phong bì vừa lục soát được trên người Lâm Trường Sinh ra, bảo Triệu Uy xem có phải của anh ta không?
“Là của tôi.”
“Vậy anh xem lại trên xe còn mất đồ gì khác không?”
“Chắc là không còn đâu, trong xe ngoài số tiền này ra cũng không có đồ vật quý giá nào khác.”
“Tốt nhất anh vẫn nên xem lại đi.” Tô Tiểu Tiểu nhắc nhở.
“Meo, kích hoạt nhiệm vụ hệ thống: Tìm ra hung thủ sát hại Lưu Lệ Quyên, thời hạn 3 ngày.”
Nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống truyền đến bên tai, cả người Tô Tiểu Tiểu ngơ ngác, chỉ đi bắt một tên trộm, sao lại kích hoạt cả án mạng rồi?
“Meo, hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được phần thưởng ngẫu nhiên, thất bại sẽ trừ đi hai mươi năm tuổi thọ của Tô đại thẩm.”
Đệt, hệ thống, xin mày làm người đi, cứ gây khó dễ với mẹ tao làm gì? Có giỏi thì nhắm vào tao này!
“Meo, nhắc nhở ấm áp, hệ thống vốn dĩ không phải là người nha.”
Tô Tiểu Tiểu cạn lời, tức giận với hệ thống người chịu thiệt là mình.
Nhưng mà, sao lại kích hoạt nhiệm vụ rồi? Cũng chưa nhìn thấy thi thể, hơn nữa Lưu Lệ Quyên cái meo gì này là ai vậy?!
“Meo, thi thể cần ký chủ tự mình tìm ra nha.”
Hệ thống, mày cái meo gì thật sự là coi trọng tao quá rồi đấy!!!
Thi thể không có, nạn nhân là ai cũng không biết, cô cũng đâu phải thần tiên làm sao phá án?!
Triệu Uy kiểm tra qua loa chiếc xe một chút, rồi qua nói với họ, không có đồ đạc gì khác bị mất.
Tô Tiểu Tiểu đưa phong bì cho anh ta, bảo anh ta đếm thử, xem số tiền có đúng không.
Đúng lúc này, mắt trái của cô bỗng nhiên giật giật, trước mắt hiện lên một hình ảnh.
Trong màn mưa lớn, một đôi bàn tay với các đốt ngón tay thô to đang bóp chặt cổ một người phụ nữ, người phụ nữ hai chân đạp loạn xạ liều mạng giãy giụa.
Hình ảnh lóe lên rồi biến mất, mưa rơi rất lớn, người đàn ông mặc áo mưa, vành mũ ép rất thấp, không nhìn ra tướng mạo.
Mặc dù hình ảnh có chút mờ nhạt, nhưng cô đã nhận ra người phụ nữ đó, là mẹ kế của Đào Đào, trên người cô ta đang mặc chính là chiếc váy hoa nhí ngày hôm qua.
Hóa ra cô ta chính là Lưu Lệ Quyên.
Tô Tiểu Tiểu nhìn một sợi tóc trong tay, đây là lúc nãy đưa phong bì cho Triệu Uy, rơi ra từ trong phong bì.
Sợi tóc này rất dài, vừa đen vừa thẳng, chất tóc rất tốt, lẽ nào là của Lưu Lệ Quyên?
Lần đầu tiên cô gặp Lưu Lệ Quyên, đã chú ý đến mái tóc của cô ta, vừa đen vừa thẳng, khiến người ta ghen tị, trông giống như loại trong quảng cáo dầu gội đầu vậy.
Tóc của cô ta tại sao lại xuất hiện ở chỗ Triệu Uy? Lẽ nào Triệu Uy là hung thủ?
Nhưng nhìn không giống a.
Triệu Uy không cao, khoảng 1m70, dáng người rất mỏng manh, khác biệt rất lớn với bóng người cô vừa nhìn thấy.
Nhưng mà, Triệu Uy chắc chắn có mối liên hệ nào đó với Lưu Lệ Quyên, nếu không cũng sẽ không kích hoạt nhiệm vụ hệ thống.
Triệu Uy đếm xong tiền, tỏ ý không có vấn đề gì.
Tô Tiểu Tiểu lặng lẽ nhét sợi tóc vào trong túi.
Trương Cường lấy lại phong bì từ tay Triệu Uy.
“Số tiền này bây giờ chưa thể trả lại cho anh được, đây là vật chứng, anh phải theo chúng tôi về đồn lấy lời khai, sau đó mới có thể trả lại cho anh.”
“Nhất định phải đi sao?” Triệu Uy nhíu mày, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
“Nhất định phải đi.”
“Vậy cũng được.”
Nhìn vẻ mặt không tình nguyện của Triệu Uy, Tô Tiểu Tiểu bỗng nhiên hỏi anh ta.
“Triệu Uy, anh có quen Lưu Lệ Quyên không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

