Nghe xong lời của Tô Tiểu Tiểu, Hà Tráng sững sờ tại chỗ, trong lòng chợt nảy sinh một nỗi sợ hãi khó tả.
Vừa rồi khi Tô Tiểu Tiểu và Hà Tráng bốn mắt nhìn nhau, khung cảnh hiện ra trước mắt cô chính là, Hà Tráng ngã gục dưới gốc cây, trên người là từng đạo vết thương, trong miệng cũng bị nhét chính thứ của mình, giống hệt lúc Trang Hoa chết.
Lại liên tưởng đến những hành vi trước đây của Trang Hoa, cùng với hiện trường bị phá hoại hoàn toàn, lập tức nghĩ thông suốt.
Cái chết của Trang Hoa, chắc chắn Hà Tráng biết, nhưng hắn vẫn dám tác oai tác quái trong thị trấn, chỉ có một khả năng, đó là hắn đã nắm được thóp của người dân trong thị trấn.
Hơn nữa không phải của một người, vì vậy, họ mới giận mà không dám nói với hắn, vẫn luôn nhẫn nhịn.
Để kiểm chứng phán đoán của mình, cô đã lên tiếng thăm dò, nhìn phản ứng của Hà Tráng, chắc là cô đã đoán đúng.
Lúc Tô Tiểu Tiểu rời đi, cô nhét vào tay hắn một tấm danh thiếp: “Nghĩ thông suốt thì gọi cho tôi, nếu không ai cũng không cứu được anh đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
