Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cảnh Sát Hứa, Anh Bị Phạt Vì Đã Rung Động Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Giao thông nhanh chóng được khơi thông trở lại, xe buýt tiếp tục chuyển bánh, rời khỏi ngã tư đang dần trở lại trật tự.

Hứa Triết Nam lấy một miếng cá nhỏ đặt xuống đất, dụ chú mèo lại ăn. Con mèo có vẻ vẫn hơi sợ sệt, rụt rè đi tới ngửi ngửi, rồi chầm chậm cúi đầu gặm lấy.

“Mèo này nhìn cũng xinh đấy chứ…” – Triệu Khải vừa nhai cơm vừa cúi đầu chạm tay vào đầu chú mèo, cười bảo – “Ngữ Hinh nhà cậu không phải rất thích mấy con mèo chó nhỏ sao? Hay là gọi cô ấy tới đón về nuôi đi, để mèo lang thang ngoài đường, lỡ hôm nào chạy băng qua giữa phố thì nguy hiểm lắm.”

Hứa Triết Nam gật đầu, đứng dậy lấy điện thoại gọi cho cô gái kia.

Chuông reo vài tiếng, giọng nữ uể oải vang lên:

“Alo… Hứa Triết Nam, có chuyện gì vậy?”

“Lâm Ngữ Hinh, em quá lắm rồi đấy. Anh đang ăn trưa mà em còn cuộn chăn ngủ hả?”

“Trời ơi, em vừa viết bản thảo thức trắng cả đêm mới được chợp mắt tí xíu thôi đó. Chưa ngủ được một tiếng mà anh đã gọi! Có gì thì nói lẹ đi, đừng làm phiền giấc ngủ quý báu của em…”

Hứa Triết Nam liếc nhìn chú mèo đang ngoạm thêm miếng cá nữa do Triệu Khải đưa, thỏa mãn đến mức vừa ăn vừa phát ra tiếng gừ gừ nho nhỏ.

“Anh đang trực ở ngã tư Hoa Viên Lộ, vừa nhặt được một con mèo con. Em tới đón về nuôi đi.”

“Anh tan ca rồi tự đem về nhà là được mà? Em giờ ngóc đầu dậy còn không nổi…”

“Chắc chắn không tới?”

“Không tới! Ngủ còn hơn tiền!”

Hứa Triết Nam liếc sang Triệu Khải, đang lặng lẽ ăn cơm bên cạnh, rồi lạnh nhạt đáp:

“Thế thì anh nói luôn, hôm nay anh trực chung với Triệu Khải.”

Đầu dây bên kia im lặng đúng hai giây. Giọng cô gái khi nãy còn cáu kỉnh lập tức trong trẻo đầy quyết đoán:

“Chờ em ở đó!”

Chưa đầy hai mươi phút sau, một chiếc xe màu hồng phanh gấp ngay lề đường. Lâm Ngữ Hinh nhảy xuống, giày cao gót lộc cộc chạy về phía họ, vừa chạy vừa cười rạng rỡ:

“Triệu Khải ca ca~!”

Triệu Khải mỉm cười chào lại:

“Ngữ Hinh, lâu rồi không gặp em. Mấy hôm trước anh còn xem được video phỏng vấn đội chi viện chống dịch của em trên mạng, cực thật đấy.”

Đôi mắt Lâm Ngữ Hinh – phần duy nhất chưa bị khẩu trang che kín – cong cong, long lanh như đang cười.

“Không cực đâu ạ, cả nước đang cùng nhau chống dịch mà. Em chỉ làm phần việc nhỏ của mình thôi… Anh cũng vất vả rồi, dạo này chắc cũng chưa được nghỉ ngơi đúng nghĩa đâu nhỉ…”

Ánh mắt cô dừng lại trên hai hộp cơm tiện lợi của họ, lập tức nhăn mày kêu lên:

“Trời ơi, ăn cái này á? Vừa dở lại không có dinh dưỡng! Đi, em mời hai người đi ăn một bữa đàng hoàng!”

Hứa Triết Nam cố tình chen ngang: “Cho hỏi, phần của anh đâu?”

Lâm Ngữ Hinh trợn tròn mắt: “Anh tránh ra đi!”

Triệu Khải cũng bật cười, lịch sự từ chối: “Không được đâu, bây giờ đang trong ca làm. Mặc nguyên đồng phục thế này mà đi ăn thì không hay lắm. Hôm khác nhé.”

Hứa Triết Nam bế chú mèo nhỏ đặt vào tay em gái: “Mèo đưa cho em. Không có gì thì về trước đi, bọn anh còn phải tiếp tục trực.”

Lâm Ngữ Hinh bĩu môi, lườm anh trai một cái đầy bất mãn: “Anh tưởng em là người hầu của anh chắc? Vẫy tay thì tới, xua tay thì đi à?” Nói rồi, cô quay sang Triệu Khải, cười tươi như hoa: “Em là công chúa, không phải ai muốn sai gì cũng được đâu nha.”

Hứa Triết Nam giữ nguyên gương mặt không biểu cảm, chỉ vào xe của cô: “Chiếc xe kia dừng sai quy định. Theo luật phải nộp phạt hai trăm nghìn.”

“Thôi thôi thôi! Em sợ anh quá rồi! Em đi ngay đây!”

Lâm Ngữ Hinh nhanh nhẹn bỏ chú mèo vào chiếc túi đựng thú cưng, vẫy tay tạm biệt: “Anh Khải, em về trước nhé. Tạm biệt!”

Chờ em gái đi khuất, Hứa Triết Nam quay đầu nhìn Triệu Khải bằng ánh mắt khó đoán.

Triệu Khải khẽ khựng lại, hơi ngượng: “Sao lại nhìn tôi kiểu đó?”

Hứa Triết Nam vỗ vai anh, giọng đầy ẩn ý: “Tôi coi cậu là anh em, còn cậu thì tính làm em rể tôi à?”

Triệu Khải giật mình buông đũa, vội vàng phủ nhận: “Tôi thề luôn! Tôi tuyệt đối không có suy nghĩ gì với em gái cậu hết! Ngữ Hinh là người duy nhất trên đời này tôi không dám nghĩ bậy!”

Hứa Triết Nam nheo mắt nhìn anh: “Nghe thế… lại càng khả nghi đấy.”

“Không không, ý tôi là… người trưởng thành phải biết giữ khoảng cách.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc