Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cảnh Sát Hứa, Anh Bị Phạt Vì Đã Rung Động Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Hai người chào hỏi khách khí vài câu rồi cùng lên lầu.

Vừa bước vào nhà, Đại Phúc đã hí hửng lao tới, bộ dạng cực kỳ thân thiết, dùng đầu cọ cọ vào tay Lâm Ngữ Hinh như nhận ra “người cũ”.

Tống Ngôn Hề rót cho Lâm Ngữ Hinh một ly nước, vừa đưa vừa cười: “Đại Phúc ăn khỏe quá, cô nhìn đi, nuôi mới bao lâu mà sắp thành... ‘đại’ mèo luôn rồi.”

Lâm Ngữ Hinh nhận nước, vừa xoa lưng mèo vừa cười: “Mèo quất vốn đã dễ béo, mà cô nuôi khéo thế này thì bảo sao nó không tròn. Tôi nói rồi, Đại Phúc với cô có duyên lắm, tôi không chọn nhầm người đâu.” Nói xong, cô lấy từ túi ra một túi snack mèo to: “Đây là quà tôi mang cho nó.”

“Vậy thay mặt Đại Phúc cảm ơn cô nha.” – Tống Ngôn Hề đón lấy.

Đại Phúc đúng là biết điều, miêu miêu hai tiếng rồi dụi đầu vào chân Lâm Ngữ Hinh như cảm ơn.

Lâm Ngữ Hinh vỗ đầu nó một cái xem như đáp lại, rồi quay sang Tống Ngôn Hề, chìa tay: “Chính thức làm quen lại nhé, tôi là Lâm Ngữ Hinh, phóng viên kênh truyền thông mới của Đài truyền hình Tây Hải.”

“Tống Ngôn Hề, y tá khoa sản – Bệnh viện Đại học Y Tây Hải.” – Tống Ngôn Hề nắm tay đáp lễ.

Trong lòng Lâm Ngữ Hinh lướt qua một tia nghi hoặc: Không phải đối tượng xem mắt của anh hai tên gì Sở Sở sao? Sao cái tên Tống Ngôn Hề này lại thấy quen quá? Hình như cũng thấy anh nhắc qua? Nhưng chắc là cô nghĩ nhầm thôi.

Nghi hoặc thì có, nhưng cô cũng không để tâm quá lâu.

“Sau này tôi có thể đến thăm Đại Phúc nữa không?” – Lâm Ngữ Hinh hỏi.

“Được chứ, lúc nào tôi cũng chào đón.” – Tống Ngôn Hề đáp.

“Ý tôi là... bạn trai cô có thấy bất tiện không?” – cô cười khẽ.

“Bạn trai thì... tạm thời tôi chưa có. Tôi sống một mình.”

“Thật sao? Với nhan sắc và công việc của cô, tiêu chuẩn bạn trai chắc cũng cao lắm nhỉ?”

Tống Ngôn Hề đùa đùa: “Tiêu chuẩn không cao đâu, chỉ cần đẹp trai là được, ha ha!”

Lâm Ngữ Hinh chớp mắt, mỉm cười: “Anh trai tôi đẹp trai lắm, tôi giới thiệu cho cô nhé?”

Tống Ngôn Hề vẫy tay, trêu lại: “Tôi có mục tiêu rồi. Biết đâu lần sau cô tới thăm Đại Phúc, người đó đã là bạn trai tôi rồi cũng nên.”

“Thật à? Có đẹp trai bằng anh tôi không đấy?”

“Bạn bè với nhau cả, tôi cho cô xem luôn.” – Tống Ngôn Hề hào hứng lấy điện thoại ra.

Mấy giây sau,

Hai cô gái – từ xa lạ chuyển thành "chị em" – cùng cúi đầu nhìn vào màn hình video.

Nữ giới chỉ cần hai việc để thành bạn thân trong 5 phút: khen nhau mỹ phẩm và... cùng xem trai đẹp.

Tống Ngôn Hề mở video cũ ra, nhếch môi, cực kỳ đắc ý: “Thế nào? Cô mang ảnh anh trai cô ra so thử xem?”

Lâm Ngữ Hinh ra sức nhịn cười, giả vờ tiếc nuối lắc đầu: “So không lại, vẫn là người này đẹp trai hơn.”

Đời người lần đầu tiên, Lâm Ngữ Hinh phải khen Hứa Triết Nam bằng cách... bịt mũi che lương tâm. Cô suýt nữa không nhịn nổi mà để lộ hết trước mặt Tống Ngôn Hề.

Khách quan thì, Hứa Triết Nam đúng là nhan sắc có thật — được thừa hưởng gen từ mẹ. Nhưng chủ quan thì, trong mắt cô, anh chỉ là cái gã anh trai mặt lạnh từ nhỏ đến lớn quản cô muốn chết.

Chiều hôm đó,

Lâm Ngữ Hinh mang theo một bụng “tình báo nóng hổi” về nhà. Vừa tới nơi đã chia sẻ ngay với mẹ – Thân Ái Liên.

Nghe xong, Thân Ái Liên cười tươi như hoa nở: “Xem ra ngày được bế cháu không còn xa!”

Lâm Ngữ Hinh lập tức nhíu mày, biểu cảm như ăn phải chanh: “Mẹ nghĩ hơi xa quá rồi đó. Mới chỉ là... biết nhau thôi mà! Với lại, nếu anh còn tiếp tục dây dưa như trước, thì một mối xem mắt cũng không đủ cho anh xài đâu!”

“Thằng bé dám không hợp tác à? Để mẹ trị nó! Chuyện chậm trễ bế cháu, mẹ không tha đâu… Này, cô gái kia trông thế nào?”

“Rất xinh, tính cách cũng thoải mái, dễ gần. Nói chuyện cực kỳ hợp.”

Anh vừa mở cửa đi vào, ánh mắt lạnh như băng quét qua hai người.

May mà phản ứng của Lâm Ngữ Hinh rất nhanh, cười gượng: “À mẹ bảo em kiểm tra xem phim mẹ đang theo dõi bao giờ có tập mới ấy mà.”

Hứa Triết Nam im lặng nhìn hai người vài giây, rồi khẽ “ừm” một tiếng, quay người đi vào phòng ngủ.

Hai mẹ con đồng loạt thở phào, vỗ ngực.

Lâm Ngữ Hinh thì thầm: “Làm gián điệp kiểu này áp lực thật đấy, chắc phải đổi lại – anh phải giúp con tán được Triệu Khải thì mới công bằng!”

Thời tiết hôm nay đẹp như mơ. Sau nhiều ngày mưa tầm tã, cuối cùng trời cũng hửng nắng, không khí trong lành tươi mát.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc