// giận dữ
– Cậu thì một lòng muốn quyến rũ người ta, còn người ta thì một lòng nghĩ đến giao thông an toàn. Cậu thấy không buồn cười à?! // cười lăn lộn
Thật ra thì Tống Ngôn Hề cũng buồn cười không kém. Chắc Hứa Triết Nam vẫn chưa nhận ra là cô đang "thả thính". Chẳng lẽ ám chỉ vẫn chưa đủ rõ?
Suy nghĩ một hồi, cô nhắn tin cho Hứa Triết Nam:
– Anh đang làm gì đấy?
Một lúc sau, anh mới trả lời:
– Vừa mới về nhà.
Tống Ngôn Hề thầm nhắc mình: Mình bây giờ là Vương Sở Sở – đối tượng xem mắt của anh ta. Không được để lộ!
– Về trễ vậy, ăn tối chưa đó?
– Ăn rồi. Vừa đi ăn cùng mấy người bạn.
Tống Ngôn Hề mím môi cười, cuối cùng cũng dẫn được chủ đề về nơi cô muốn:
– Bạn nào thế? Không phải nữ đấy chứ? // cười gian
– Bạn bình thường. Hình như cũng làm cùng bệnh viện với cô, là y tá.
– Cô ấy tên gì? Biết đâu tôi quen.
– Tống Ngôn Hề.
– Ồ, cô ấy à? Tôi có nghe nói. Nghe nói là một trong những y tá giỏi nhất khoa sản, mới đi chi viện khu dịch về. Ngoài xinh đẹp, còn thông minh, tính cách lại dễ chịu. Bệnh nhân nào cũng khen. Người theo đuổi cũng nhiều lắm. Anh cũng định tán cô ấy à? // lại cười gian
Tống Ngôn Hề cảm thấy, nếu đã phải "vừa đóng vai gián điệp, vừa viết kịch bản", thì phải diễn cho tới cùng. Dù là “Vương Sở Sở” hay “Tống Ngôn Hề”, dù sao cũng là cô. Vậy thì việc gì không tranh thủ tự khen mình 360 độ không góc chết?
Cô là bảo vật nhân gian đấy, biết không? Cơ hội ngàn năm mới có một, đã liếc trúng anh thì anh nên lập tức dâng mình lên mới phải chứ!
Một lúc sau, Hứa Triết Nam trả lời:
– Không có ý định đó.
Một gáo nước lạnh dội xuống làm Tống Ngôn Hề suýt ngạt thở. Không có ý định đó?? Hứa Triết Nam, anh mù à? Hay đầu óc có vấn đề??
Ngay lúc đang thầm mắng trong lòng, Hứa Triết Nam lại gửi tiếp:
– Nhưng nghe cô nói vậy, cô ấy là người đáng để kết bạn.
Tống Ngôn Hề trừng mắt nhìn điện thoại, khịt mũi một cái đầy khinh bỉ: “Bạn bè? Ai muốn làm bạn với anh? Tôi chỉ đơn thuần là mê trai thôi mà!”
Một lát sau, Hứa Triết Nam gửi lại một icon mặt cười.
– Đợi chút, tôi đi tắm cái đã.
Lúc này, ở nhà họ Hứa.
Lâm Ngữ Hinh liếc thấy anh trai đi vào phòng tắm, điện thoại còn để trên sofa, màn hình vẫn sáng. Cô nhanh chóng liếc mắt ra hiệu cho mẹ – Thân Ái Liên – rồi cả hai như hai đặc vụ lao vào "nhiệm vụ tuyệt mật".
“Mẹ ơi, mắt mẹ không tốt, để con xem.”
Lâm Ngữ Hinh mở khung chat gần nhất, kéo nhanh một lượt, rồi bỗng dưng mắt sáng rỡ: “Mẹ! Anh hai hôm nay đi ăn tối với một cô gái! Còn bảo người ta là bạn bình thường! Đúng là đàn ông thẳng đến vô duyên!”
“Bát tự còn chưa vạch xong mà đã quen người ta rồi sao?”
“Haha! Mà anh còn nói cô ấy làm cùng bệnh viện, là y tá đấy mẹ!”
“Cái thằng này, quen người ta rồi mà giấu biệt! Không nói cho ai biết gì hết...”
Cả hai mẹ con liếc nhau, cùng đồng thanh:
“Có vấn đề rồi đó!”
Lâm Ngữ Hinh click vào ảnh đại diện của “Vương Sở Sở”, phóng to.
“Ơ… sao nhìn cái hình này quen quen nhỉ?”
Lâm Ngữ Hinh vội mở danh sách bạn trong WeChat, từng người từng người đối chiếu. Vừa kéo xuống, vừa kéo mẹ lại gần:
“Mẹ, đoán xem con phát hiện gì? Đây là cú trùng hợp lớn nhất năm luôn!”
Thân Ái Liên còn chưa kịp hỏi gì, thì tiếng nước trong phòng tắm đã dừng lại.
Lâm Ngữ Hinh chớp mắt, nhanh như chớp quay về chỗ cũ, đặt lại điện thoại đúng vị trí, hai mẹ con lại quay về với TV và đồ may vá như chưa có chuyện gì xảy ra.
Hứa Triết Nam hoàn toàn không hay biết những chuyện vừa diễn ra trong lúc mình đi tắm, cầm điện thoại, bước thẳng về phòng.
Lâm Ngữ Hinh thở phào, quay lại thì thào với mẹ:
“Mẹ, mẹ còn nhớ lúc trước anh hai nhặt được một con mèo hoang ngoài đường không?”
“Nhớ chứ, nhưng sau đó nó được người ta nhận nuôi rồi mà, sao thế?”
“Người nhận nuôi con mèo chính là đối tượng xem mắt của anh hai – cô gái tên Vương Sở Sở ấy! Mẹ nhớ không, con có add WeChat cô ấy để gửi thông tin nhận nuôi đấy!”
“Thật thế à?” Thân Ái Liên tròn xoe mắt, cười tít mắt, nắm tay Lâm Ngữ Hinh, ghé sát lại, giọng đầy bí ẩn: “Con gái à, con tìm cơ hội tiếp cận cô gái đó đi, moi ra chút lời thật lòng.”
“Chúng ta có quen biết gì đâu, lấy danh nghĩa gì mà hẹn gặp mặt được chứ?” Lâm Ngữ Hinh bối rối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








