Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cảnh Sát Hứa, Anh Bị Phạt Vì Đã Rung Động Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Buổi trưa hôm đó, cô ngồi một mình ở khuôn viên nhỏ trước bệnh viện, bưng phần cơm mới mua, ăn được vài miếng đã buông đũa.

Vương Sở Sở vừa gặm đùi gà vừa nói:

— Hôm nay tổ chuyên gia của tỉnh đến bệnh viện mình đấy, tớ còn thấy cả Lâm Khải Đông nữa kìa!

— Là cái bác sĩ siêu có tiếng hồi trước ở bệnh viện mình ấy à? Bệnh nhân chỗ khác không dám nhận thì ông ấy nhận, người ta không dám mổ thì ông ấy mổ, quyền uy mảng tim phổi?

— Đúng đúng, là ông ấy đó. Về hưu rồi mà vẫn được mời quay lại. Già rồi mà vẫn gắng sức, mùa dịch này không biết bao giờ mới kết thúc… À mà, cậu đăng ký lớp ôn chưa?

— Rồi, huấn luyện viên bảo còn tuỳ tình hình mới ấn định lịch học. Tớ tải app về luyện đề trước rồi.

— Chuẩn bài luôn. Khoa I đúng là khó, cứ luyện đề nhiều là ổn…

Vương Sở Sở còn đang thao thao bất tuyệt, Tống Ngôn Hề nhìn hộp cơm trước mặt mà chẳng có hứng thú ăn thêm, đậy nắp lại, định tối hâm nóng lên ăn tiếp.

Hết giờ nghỉ trưa, hai người quay vào bệnh viện. Vừa ra đến cổng thì thấy một người đàn ông mặc đồng phục giao cảnh, đeo kính râm, đang đứng ngoài cửa như thể đang đợi ai đó.

Lại gần mới nhận ra — đúng là Hứa Triết Nam.

Tống Ngôn Hề cách cửa chào:

— Chào anh Hứa, anh tới khám bệnh à? Phải kiểm tra test axit nucleic trước đã nhé.

Hứa Triết Nam tháo kính râm, nhìn cô chăm chú mấy giây rồi hỏi:

— Cô là người liên quan trong vụ tai nạn giao thông ở Nghiên Sơn 506 đúng không?

Tống Ngôn Hề khẽ nhướn mày:

— Tưởng anh Hứa bận trăm công nghìn việc, chắc quên tôi rồi chứ?

— Suýt nữa thì thành án oan, làm mất mặt hình tượng cảnh sát nhân dân. Tôi muốn quên cũng không được.

Cô thật không ngờ Hứa Triết Nam vẫn nhớ chuyện cô giận dỗi anh. Ánh mắt cô bất giác lướt qua người đàn ông trước mặt. Anh đang cầm mũ trong tay.

Tóc ngắn gọn gàng, đường nét khuôn mặt sắc sảo, dù đeo khẩu trang vẫn thấy được thần thái rắn rỏi, có vẻ cũng… đẹp trai?

Không được! Cô lập tức dập tắt cái suy nghĩ vừa nhen nhóm — mới nhìn nửa mặt thôi mà, biết đâu dưới khẩu trang là… hàm răng hô thì sao?

Nói chuyện với người nửa thật nửa giả quả là nhàm chán. Tống Ngôn Hề bắt đầu thấy hối hận vì đã lên tiếng bắt chuyện với Hứa Triết Nam. Cô quay sang kéo tay Vương Sở Sở: — Về thôi.

Vương Sở Sở vừa đi vừa ngoái lại nhìn: — Là cái anh giao cảnh định bắt cậu lần trước đúng không? Trông cũng đẹp trai ghê á, mắt kìa, mũi kìa…

Tống Ngôn Hề lườm cô: — Mắt cậu là tia X à? Mới nửa khuôn mặt mà đã tự tưởng tượng ra một soái ca?

Nói rồi cô mở điện thoại, đưa cho Vương Sở Sở xem một video ngắn: — Nhìn đi, một tai nạn thôi là tan cả khuôn mặt. Lúc đeo khẩu trang thì tưởng là mỹ nam, tháo ra thì muốn báo cảnh sát vì lừa tình! Xưa có áo choàng che thân, nay có khẩu trang giấu mặt đấy!

Vương Sở Sở rụt cổ lại, vội đẩy điện thoại trả: — Thôi thôi tắt đi, giữa ban ngày ban mặt mà dọa tớ sợ chết! … Mà này, hình như anh ấy quen biết với bác sĩ Lâm Khải Đông đấy.

Tống Ngôn Hề nhìn lại, thấy Hứa Triết Nam đang đưa túi đồ gì đó qua cổng cho Lâm Khải Đông. Hai người nói mấy câu rồi ai nấy quay đi.

Lúc ấy cô đâu ngờ, thế giới này lại nhỏ đến vậy. Cứ gặp đi gặp lại, toàn là… “nghiệt duyên”.

Tống Ngôn Hề nhận chai thuốc, nhìn nhãn: Pethidine. Cô khẽ hít vào một hơi.

Hôm mà bác sĩ quyết định cắt tử cung để giữ mạng, sau khi mẹ và anh cô Hoàng gật đầu đồng ý, thì mẹ chồng cô ấy lại bất ngờ xuất hiện và làm ầm lên:

— Cắt tử cung thì sau này làm sao sinh được đứa thứ hai? Muốn đoạn tuyệt hương hỏa nhà tôi à? Không được, tuyệt đối không được cắt!

Nghe vậy, anh cô Hoàng nổi giận đùng đùng, không thèm nể nang gì: — Em gái tôi sắp mất mạng, bà còn quan tâm đến hương hỏa? Nhà bà là dòng dõi quyền quý chắc? Muốn có đứa nữa thì bảo con trai bà đi kiếm cô khác mà đẻ! Em tôi không chịu nổi thêm lần nào nữa đâu!

“Người này đường đường đến bệnh viện, hoa bao nhiêu là tiền, cuối cùng lại không thể bình an mà xuất viện sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc