Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cảnh Sát Hứa, Anh Bị Phạt Vì Đã Rung Động Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Dễ có được thì người ta không trân trọng.”

Hứa Triết Nam giơ tay đầu hàng: “Nếu em cứ nghĩ vậy thì đến Nguyệt Lão cũng bó tay không cứu được đâu.”

Lâm Ngữ Hinh xoa xoa tay, vẻ mặt hơi lúng túng: “Anh… mấy anh con trai nghĩ sao khi có cô gái chủ động theo đuổi mình?”

Hứa Triết Nam còn chưa kịp trả lời thì cửa nhà vang lên tiếng chìa khoá xoay.

Người bước vào là một phụ nữ lớn tuổi mặc váy đỏ rực, tóc hoa râm nhưng búi gọn gàng, còn đang ngân nga mấy câu hát. Bà vừa ngẩng đầu nhìn thấy hai đứa con đang ngồi trong nhà thì sững lại, rồi lập tức tươi cười rạng rỡ:

“Ai da —— mắt mẹ có mờ không vậy trời? Hai đứa bận rộn mà lại cùng ở nhà hôm nay cơ đấy!”

Không cần nhìn cũng biết, người chưa thấy đã nghe tiếng này chính là mẹ thân yêu của hai anh em – Thân Ái Liên.

Vừa bước vào cửa, bà đã lấy điện thoại ra, cười hì hì ngoắc Hứa Triết Nam: “Con trai, lại đây mẹ bảo cái này.”

Hứa Triết Nam lập tức có dự cảm chẳng lành.

“Xem này, đây là con gái họ hàng bên bác Tư, người xinh, công việc ổn định…”

Quả nhiên, chuyện nên đến vẫn đến.

Hứa Triết Nam toát mồ hôi hột: “Mẹ yêu quý ơi, mẹ quên là mình có hai đứa con hả? Sao cứ nhằm vào con mãi vậy?”

Lâm Ngữ Hinh chen vào: “Anh này, mẹ đang nói anh mà, đừng lôi em theo. Dù sao em còn có mục tiêu là anh Khải, còn anh thì chẳng có ai cả. Theo thứ tự thì anh là anh cả, phải lấy vợ trước chứ, mẹ không thúc anh thì thúc ai?”

Thân Ái Liên gật gù tán đồng, quay sang nhìn con trai: “Con bé nói đúng đấy. Chí ít phải có đối tượng tìm hiểu chứ, không thì biết đường nào mà lần?”

Hứa Triết Nam giơ hai tay làm động tác đầu hàng: “Bố không có nhà, hai mẹ con hợp sức xử con đúng không? Được rồi, mẹ cứ sắp xếp, con nghe theo là được chứ gì.”

Thân Ái Liên mặt mày hớn hở, vỗ nhẹ lên má con trai: “Đúng là con trai ngoan của mẹ. Con được nghỉ phép cuối tuần này đúng không? Mẹ sắp xếp luôn nhé.”

Lâm Ngữ Hinh ngồi bên hóng chuyện, che miệng cười khoái chí.

“Anh đừng bực mà. Suốt ngày anh đứng giữa đường điều tiết giao thông, hoặc phạt xe, hoặc xử lý tai nạn, cả người chẳng còn tí mùi yêu đương nào luôn. Hẹn hò một chút cũng tốt mà!”

Hứa Triết Nam nhíu mày như suy tư sâu sắc: “Nghe em nói xong mới nhận ra bọn anh giao thông thật ra cũng đáng thương phết. Vậy em cũng nên khuyên anh Khải đi xem mắt thêm, yêu đương một chút cho vui vẻ.”

Hứa Triết Nam chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu, “Nghe rồi, nhưng nói trước, nếu người ta không ưng con, mẹ cũng không được giận đấy nhé.”

“Muốn mẹ không giận thì đơn giản thôi — dốc hết tinh thần mà thể hiện cho tốt, nếu người ta thích con, thì càng phải cố mà cưới người ta về cho mẹ!”

Lâm Ngữ Hinh không nhịn được trêu chọc: “Mẹ ơi, thích anh con chắc cũng không ít nhỉ, lẽ nào ai cũng cưới hết? Thế con chẳng phải có thêm cả đống chị dâu?”

Thân Ái Liên quay sang nhìn cô: “Chuyện anh con nói xong rồi, giờ đến lượt con. Con gái à…”

“Mẹ ơi, con còn phải hoàn thiện bản thảo phỏng vấn để mai nộp cho kịp, chuyện kia để nói sau nhé…”

Nói xong, Lâm Ngữ Hinh vội quay đầu lại nhìn màn hình máy tính, len lén liếc mắt với Hứa Triết Nam, hai anh em không hẹn mà cùng thở dài một tiếng.

Nửa đêm.

Hứa Triết Nam tỉnh dậy, nhìn thấy phòng khách vẫn còn sáng đèn, bèn bước ra ngoài. Anh thấy mẹ mình – Thân Ái Liên – đang ngồi một mình trên ghế sofa, ti vi vẫn chiếu đi chiếu lại bộ phim cũ không biết lần thứ bao nhiêu.

“Mẹ, chưa ngủ à?”

Thân Ái Liên đỡ gọng kính viễn thị: “Có làm phiền con không? Xem hết tập này là mẹ ngủ ngay.”

Hứa Triết Nam ngồi xuống bên cạnh mẹ, lấy áo khoác khoác thêm cho bà: “Mẹ giữ gìn sức khỏe đi, giờ mà bị cảm là dễ phải cách ly đấy.”

“Mẹ biết rồi, con đi ngủ sớm đi, mai còn đi làm. Mẹ xem nốt tập này thôi.”

“Bộ phim này mẹ xem chắc không dưới mười lần rồi ấy chứ?”

“Đây là cuộc sống thật của thời chúng mẹ đấy. Mẹ chẳng thể xem nổi mấy phim thần tượng trẻ bây giờ, toàn mơ mộng với giả tạo…” Thân Ái Liên quay sang nhìn anh, vỗ vỗ tay con trai: “Con trai à, đừng trách mẹ hay lải nhải.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc