Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cảnh Sát Hứa, Anh Bị Phạt Vì Đã Rung Động Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Dù lý trí bảo rằng mình không có tội, nhưng trên đường tới đó, Tống Ngôn Hề vẫn thấp thỏm lo âu. Nếu không may bị giam thật, thì cuộc sống sau này biết đi đâu về đâu.

Một nữ cảnh sát dẫn cô vào phòng làm việc. Bên trong, Lưu Nhân Kiến đã ngồi sẵn, cúi đầu lầm lì như tượng sáp.

Triệu Khải đặt tập hồ sơ xuống bàn: “Đây là kết quả điều tra. Lưu tiên sinh đã khai nhận. Sau tai nạn, thấy không có camera giám sát xung quanh, anh ta cố tình kéo cô sang ghế lái, rồi tự mình đi bộ một đoạn, quay lại lấy xe rời đi.”

“Anh ta tự nhận nhanh vậy sao?” – Tống Ngôn Hề trợn tròn mắt, bất ngờ như trúng số độc đắc.

“Chúng tôi xác định xe mất lái là do tránh vật cản bên phải, điều này chỉ xảy ra nếu người lái thuận tay trái. Mà Lưu tiên sinh là người thuận tay trái. Ngoài ra, dù cố tình chọn đoạn đường không có camera, nhưng chúng tôi vẫn lần ra được hai đoạn ghi hình – chứng minh rằng trước tai nạn hai người cùng ở trên xe, và sau đó có ghi lại cảnh anh ta điều khiển xe một mình.”

Tống Ngôn Hề vỡ lẽ, quay sang nhìn Lưu Nhân Kiến chằm chằm: “Lưu Nhân Kiến… thật sự có bản lĩnh!”

Lưu Nhân Kiến gằn giọng: “Cô đã không còn tình nghĩa trước, thì đừng trách tôi bất nhân!”

“Anh cũng chỉ còn mỗi cái miệng là cứng, biết cái gì gọi là ‘chính đạo sáng ngời, tiện nhân muôn đời’ không hả?”

“Cô cứ đợi đấy, còn chưa xong đâu!”

“Thôi thôi hai người…” – Triệu Khải ngắt lời, gõ gõ bàn – “Chuyện cá nhân thì về nhà giải quyết, đây là giao cảnh đội. Nếu không có vấn đề gì, ký xác nhận đi.”

Tống Ngôn Hề nhanh chóng ký tên, tâm trạng sảng khoái như được uống một ly trà đá giữa trưa hè oi ả.

Vừa bước ra khỏi văn phòng, Tống Ngôn Hề đã nhìn thấy Hứa Triết Nam đi thẳng về phía mình.

“Cô là…?”

“Tôi là Tống Ngôn Hề. Hai ngày trước anh đến bệnh viện hỏi tôi về vụ việc đó mà.”

“Tống Ngôn Hề… À, đúng rồi. Vụ án của cô đã có kết quả xử lý. Hôm nay cô đến ký tên đúng không? Đồng nghiệp của tôi sẽ hỗ trợ.”

Nói xong, anh xoay người định rời đi. Nhưng Tống Ngôn Hề lại gọi với theo:

“Cảnh sát Hứa, sao cứ thế bỏ đi vậy? Lần này là phạt ai, giam giữ ai à? Anh nên điều tra kỹ vào đấy, làm sai lệch án thì ảnh hưởng đến hình ảnh của ngành cảnh sát nhân dân lắm.”

Nghe cô nói giọng nửa trêu chọc nửa mỉa mai, Hứa Triết Nam không giận, ngược lại mỉm cười đáp:

“Tống tiểu thư, chúng tôi đều làm việc theo quy định và trình tự pháp luật. Nếu cô thấy chúng tôi làm điều gì chưa đúng, cô hoàn toàn có quyền khiếu nại lên cấp trên hoặc cơ quan giám sát kỷ luật.”

“Cảm ơn anh đã chỉ tôi một con đường sáng.”

“Không có gì. Giải quyết khó khăn cho người dân là trách nhiệm của chúng tôi.”

Hứa Triết Nam lễ phép gật đầu, đưa cô một tờ tờ rơi tuyên truyền về an toàn giao thông, rồi rời đi.

“Haizz…”

Tống Ngôn Hề thở dài. Cô vốn suýt nữa bị oan, vậy mà chỉ vài câu nói của Hứa Triết Nam đã khiến cô có cảm giác như chính mình là người vô lý vậy.

Trên đường về, bố cô – Tống Chí Tuấn gọi điện.

“Ngôn Hề, chuyện lớn như vậy sao con không nói với ba? Hay là dọn về nhà đi, phòng của con vẫn giữ nguyên.”

“Không cần đâu, con đã thuê được phòng mới rồi.”

“Thuê rồi? Ở đâu? Có an toàn không?”

“Con đang bận, nói sau nhé.” – cô khó chịu cúp máy.

Vừa cúi đầu, cô lại nhìn thấy tờ tuyên truyền giao thông mà mình đã tiện tay nhét vào túi xách. Cảm xúc vừa hạ xuống lại dâng lên trong lòng.

Đàn ông… đúng là không thể nói lý nổi.

Tống Ngôn Hề kéo hai chiếc vali to, lưng còn đeo một ba lô du lịch. Khi cô vừa thở hổn hển đi xuống tầng, Vương Sở Sở cũng vừa lái xe đến nơi.

“Lưu Nhân Kiến thật quá đáng. Chia tay rồi còn bắt cậu tự dọn hết đồ. Không biết đến câu ‘buôn bán không thành còn giữ nghĩa tình’ à?”

Vương Sở Sở mở cốp xe, giúp Tống Ngôn Hề chất đồ lên.

“Tớ với hắn không có nghĩa tình gì hết. Chia tay thì dứt khoát luôn đi cho xong. Tớ không thích dây dưa bẩn thỉu.”

Tống Ngôn Hề ngồi vào xe, liếc quanh đánh giá, “Sở Sở, xe cậu rộng thật đấy, ghế ngồi cũng thoải mái. Ổn áp phết.”

“Thích thì đi thi bằng lái rồi mua một cái mà đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc