“Ta có thể ở chỗ này chờ đợi.”
Núi chẳng cần cao, có tiên ắt nổi danh. Nước chẳng cần sâu, có rồng ắt linh thiên. Đường chẳng cần dài, có người đi là thành lối.
Tóm lại, đời trước chưa từng thấy qua một Tần Xu phô trương như thế, sau khi tiến hành cuộc thương thảo cực hạn kéo dài ròng rã hai mươi phút cùng bọn người Si Mộng tiên cô, trải qua quá trình câu thông chuyên sâu, cuối cùng nàng cũng đã minh bạch tính tất yếu của việc sử dụng xa giá trang bị khi xuất hành tại Thiên giới:
Có lẽ ngay từ đầu, các vị tiên nhân chốn Tiên giới này quả thật không hề muốn biến việc xuất hành thành một sự kiện xa xỉ và phức tạp đến vậy. Sở dĩ phối trí xe ngựa cho bọn họ, thuần túy là bởi khoảng cách giữa các bộ môn tại Thiên giới quá đỗi xa xôi.
Lấy Thái Hư Ảo Cảnh và Nguyệt Lão Điện làm ví dụ, hai bộ môn này vốn hỗ trợ lẫn nhau, vì để thuận tiện cho việc câu thông và giao tiếp công tác nên khoảng cách cũng không tính là xa. Nhưng dù vậy, với thân phận của Tần Xu, dù có cưỡi phương tiện giao thông nhanh nhất chính là Thập Hương Kim Xa, thì tốc độ cũng phải hao phí đến ba canh giờ mới có thể từ Thái Hư Ảo Cảnh bôn ba đến được Nguyệt Lão Điện.
Tần Xu sau khi dò hỏi về tốc độ của Thập Hương Kim Xa, chỉ cảm thấy trước mắt từng đợt tối sầm.
Tốc độ mỗi giờ năm trăm dặm, quy đổi ra chính là mỗi giờ hai trăm năm mươi cây số, tương đương với tốc độ tối cao của cao thiết hiện đại. Nói ngươi là tàu cao tốc, ngươi quả nhiên thật sự chính là cao tốc sao?!
Như vậy vấn đề nảy sinh, xin mời làm một đạo toán học:
Đã biết, vận tốc trung bình của Thập Hương Kim Xa là năm trăm dặm mỗi giờ. Đồng thời, từ Thái Hư Ảo Cảnh đến Nguyệt Lão Điện, chỉ riêng thời gian lên đường đã mất ba giờ, có thể thấy khoảng cách giữa Thái Hư Ảo Cảnh và Nguyệt Lão Điện cơ bản ngang bằng với khoảng cách từ Thượng Hải đến Bắc Kinh. Cuối cùng, nếu Tần Xu lựa chọn Thập Hương Kim Xa làm công cụ xuất hành, thì trước khi ra cửa, nàng còn phải tốn thêm bốn giờ để điều động xe.
Tần Xu: Thiên lý ở đâu, công đạo ở đâu! Điều một chiếc xe thôi mà sao lại tốn nhiều thời gian đến thế, việc này nếu đặt vào xã hội hiện đại, còn chưa đợi các người điều xe tới nơi, chúng ta đã xuống tàu cao tốc ngay trước cửa Nguyệt Lão Điện rồi!
Chuỗi số liệu này khiến Tần Xu cảm thấy tuyệt vọng, nàng hữu khí vô lực hỏi: “Ngoài Thập Hương Kim Xa ra, còn có phương thức giao thông nào khác nhanh chóng và hiệu quả hơn không?”
Câu hỏi này của nàng vốn dĩ không ôm bất kỳ hy vọng nào, nhưng Si Mộng tiên cô, Chung Tình Đại Sĩ cùng Dẫn Sầu Kim Nữ sau khi liếc nhìn nhau, Si Mộng tiên cô đứng đầu bộ ba thật sự đã đưa ra một đáp án:
“Tần Quân nếu không chê, có thể ngự kiếm lên đường, chỉ cần nửa canh giờ là có thể đến nơi, lại không cần triệu tập xe ngựa, càng không phát sinh thêm chi phí, quả là biện pháp hảo hạng để tiết kiệm sức lực và thời gian, lại vô cùng tiện lợi. Chờ đến khi Tần Quân tại Tam Thập Tam Trọng Thiên đủ trăm năm kỳ hạn, phi kiếm tự khắc sẽ hóa thành tường vân.”
Tần Xu: Không đúng, khoan đã, dựa theo hiệu suất làm việc của Thiên giới các người, ta thật sự rất hoài nghi, sao lại có thể có chuyện tốt như vậy được?
Chung Tình Đại Sĩ dường như đã nhìn thấu bản chất cuồng công việc của Tần Xu, vội vàng phổ cập thường thức cho nàng: “Nhưng cũng không phải ai ai cũng có thể dùng pháp lực ngưng tụ ra phi kiếm, muốn vừa ngưng tụ phi kiếm, vừa phải phân tâm thần để thao tác phi kiếm lên đường, điều này lại càng khó khăn hơn.”
Dẫn Sầu Kim Nữ cũng giải thích thêm: “Cũng có người nguyện ý bỏ ra trọng kim để đúc bội kiếm, nhưng có số tiền nhàn rỗi và công phu đúc kiếm đó, chi bằng dùng để mua thêm điển tịch tu hành chẳng phải tốt hơn sao? Hơn nữa, mặc kệ là ngự kiếm hay đạp mây, lúc lên đường đều không thể phân tâm, vô cùng khô khan và mệt mỏi, bởi vậy phương thức xuất hành chủ lưu tại Tam Thập Tam Trọng Thiên vẫn là xe ngựa, vừa thể diện lại vừa thoải mái.”
Tần Xu, người nhờ tích lũy quá nhiều công đức ở đời trước nên đời này pháp lực tràn trề: Tuyệt quá! Trên đời này thế mà thật sự có chuyện tốt như vậy!
Sau khi đề ra tân luật, Tần Xu có thể cảm nhận rõ ràng pháp lực của bản thân vẫn còn dư dả vô cùng.
Vì thế nàng khiêm tốn thỉnh giáo Si Mộng tiên cô pháp quyết ngưng tụ phi kiếm, chỉ trong nháy mắt, nàng đã nhảy vọt lên phi kiếm. Vũ y phiêu phiêu, kiếm quang như tuyết, lúc đón gió bay xa tựa như một dòng sông ánh trăng đang lưu động, bỗng chốc biến mất không thấy tăm hơi, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ sơ suất của kẻ lần đầu ngự kiếm.
Những biến cố xảy ra tại Thái Hư Ảo Cảnh trong nửa ngày này còn nhiều hơn cả sự vụ của mười ngày nửa tháng trước kia cộng lại. Ba người Si Mộng tiên cô nhìn nhau, từ trong mắt đối phương đều thấy rõ sự cảm khái đồng điệu:
Có cấp trên như thế nào, tất có cấp dưới như thế ấy. Nếu vị tiên tử mới ra lò này không muốn tiếp thu tác phong lười nhác của thiên giới, vậy thì các nàng sau này e rằng ngày nào cũng phải bận rộn như thế này rồi.
Tuy nhiên, dù các nàng đã chuẩn bị tâm lý cho việc sau này sẽ mệt mỏi hơn, nhưng vẫn bị những hậu lễ do sứ giả từ khắp nơi thuộc tiên giới đưa tới làm cho trở tay không kịp.
Kẻ tìm đến Thái Hư Ảo Cảnh sớm nhất chính là sự quan tâm từ hai vị đứng đầu Thiên giới.
Bởi chuyện Vân La công chúa lầm gả cho phàm nhân, Vương Mẫu và Ngọc Đế bắt đầu rơi vào cuộc chiến tranh lạnh dai dẳng, thế cho nên trong việc chiếu cố cấp dưới mới này, hai người đều vừa giữ thái độ lạnh lùng với nhau, vừa đưa tới hai phần lễ vật riêng biệt.
Ngọc Đế đưa tới gồm một thanh phi kiếm mà Tần Xu được hưởng theo đúng phẩm cấp, một trăm bình ngự tửu, một trăm viên kim đan, quỳnh hoa dị bảo vô số, còn tặng kèm thêm mấy trăm cuốn điển tịch trân quý trợ giúp Tần Xu tu luyện. Vương Mẫu đưa tới lại là một trăm bộ cẩm tú thiên y, một trăm bình cam lộ, một chiếc Thập Hương Kim Xa, một bộ rèm minh châu, để sau này Tần Xu có xuất hành cũng không cần chịu đựng bốn giờ chờ đợi điều xe nữa.
Phải nói rằng, cặp vợ chồng lãnh đạo này vô cùng tinh tế, những thứ gửi tặng đều là vật phẩm Tần Xu đang cần nhất, thế nhưng quà tặng đưa đến đúng lúc lại không bằng việc Tần Xu rời đi đúng lúc.
Si Mộng tiên cô nhìn chiếc xe ngựa tinh xảo, chạm trổ lộng lẫy, tỏa hương thơm lạ lùng trước mặt, nuối tiếc nói: “Ta mạo muội thay mặt Tần Quân cảm tạ hảo ý của hai vị Bệ hạ, chỉ là Tần Quân nàng đã xuất hành rồi, không dùng đến thứ này được.”
Hai vị sứ giả nhìn nhau, sắc mặt đồng thời tái mét: Đây là loại tin dữ như ngũ lôi oanh đỉnh gì vậy?! Tâm lý tích cực của tân quan nhậm chức chúng ta có thể thấu hiểu, nhưng thế này có phải là quá tích cực rồi không?! Phải mau chóng trở về bẩm báo lên trên, vạn lần không thể để người ta làm việc quá sức mà kiệt huệ được!
Tần Xu đang trên đường đi bỗng nhiên rùng mình một cái: Không hiểu vì sao, ta cảm thấy có người đang nhắc đến mình.
Kẻ xuất hiện tiếp theo là Nguyệt Lão Điện, nơi có khoảng cách rất gần với Thái Hư Ảo Cảnh, lại thêm tật giật mình, sau khi nhìn thấy tân luật rõ ràng nhắm vào mình kia, đã vội vã mang lễ vật đến ngay lập tức.
Lễ vật của Nguyệt Lão Điện khá tương đồng với lễ vật của Vương Mẫu, ngoại trừ cam lộ loại mỹ phẩm cao cấp có thể uống hoặc bôi ngoài da và cẩm tú thiên y, loại trang phục đao thương bất nhập, thủy hỏa không xâm, chế tác tinh xảo, thì còn có thêm một trăm sợi tơ hồng, nói rằng sau này nếu Tần Xu thấy đôi tình nhân nào hợp mắt, có thể tùy ý se duyên cho họ.
Hành vi mang tính chất nhượng quyền này là do Nguyệt Lão Điện nể mặt pháp lực cao cường của Tần Xu mà chủ động nhượng bộ. Với tư lịch của Nguyệt Lão, việc nhượng bộ một tiểu bối mới sinh đến mức này quả thật là chuyện không hề dễ dàng.
Chung Tình Đại Sĩ đầy lòng đồng cảm nhìn vị Tơ Hồng đồng tử vẫn chưa hay biết gì, uyển chuyển nhắc nhở: “Hay là ngươi mau trở về Nguyệt Lão Điện đi. Tần Quân vừa xuất phát cách đây nửa tuần hương, nói là muốn cùng Nguyệt Lão hảo hảo thảo luận xem sổ sách của Thiên Tôn nương nương nên được ghi chép như thế nào.”
Sắc mặt Tơ Hồng đồng tử cũng nháy mắt trắng bệch. Ngọc Đế Vương Mẫu chứng giám, đạo bạch quang mà chúng ta nhìn thấy trên đường lúc nãy hóa ra không phải Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân, vị vốn tính tình phóng khoáng, yêu thích tự do nên ít khi về Thiên đình mà lại chính là Tần Quân sao? Nàng là người quản lý công văn, sao pháp lực lại cao thâm đến thế? Nàng thật sự không vào nhầm bộ môn đấy chứ?
Đã nhìn thấy những mái cong cao vút của Nguyệt Lão Điện, Tần Xu cảm thấy mũi hơi ngứa ngáy. Ta hiểu rồi, đây nhất định là do những kẻ bị hiệu ứng cá nheo* của ta làm cho kinh sợ đang thầm oán trách đây mà.
(*) Hiệu ứng cá nheo: Đi đầu, làm gương
Cuối cùng là sự xuất hiện của hàng trăm, hàng ngàn người từ các bộ môn khác phái sứ giả tới. Những nơi ở xa chắc hẳn vẫn còn đang trên đường. Lễ vật đưa đến phong cách cũng vô cùng nhất trí, đa phần là trân bảo tiên đan, điển tịch phi kiếm, linh chi tiên thảo, vừa trân quý lại vừa thực dụng. Xem ra việc Tần Xu chỉ dùng một nét bút đã có thể đánh tan pháp lực của cả Ngọc Đế và Vương Mẫu thực sự đã khiến mọi người kinh hãi tột độ.
Những lễ vật này tuy quý trọng, nhưng so với thực lực của chính Tần Xu thì quả thật chẳng thấm tháp vào đâu.
Hay nói cách khác, nếu thật sự chỉ cần dùng những hậu lễ này mà có thể dễ dàng kết giao với Tần Xu thì đây mới chính là vụ làm ăn có lời nhất trên đời.
Dẫn Sầu Kim Nữ nhìn đống kim đan tiên tửu, linh chi tiên thảo, trân bảo hoa phục chất cao như núi, hồi lâu mới thở dài, thẫn thờ nói: “…… Không biết vì sao, sau khi ở cùng Tần Quân nửa ngày, đột nhiên cảm thấy những việc xã giao qua lại này thật sự chẳng có chút ý vị nào.”
Hai vị sứ giả của Ngọc Đế và Vương Mẫu vừa mới được Si Mộng tiên cô tiễn ra cửa, chợt nghe thấy lời này, dưới chân lảo đảo suýt chút nữa ngã nhào, điên cuồng gào thét trong lòng:
Thái Hư Ảo Cảnh từ trên xuống dưới hiện tại rốt cuộc là bị làm sao vậy?! Cảnh Huyễn tiên tử mới nhậm chức không biết nhìn hàng đã đành, sao đến cả Dẫn Sầu Kim Nữ cũng bày ra cái bộ dạng đó? Chỉ cần đem một phần trăm….không, một phần ngàn số lễ vật này tùy tiện tặng cho một vị tán tiên, cũng đủ để vị tán tiên đó đem mạng ra nguyện trung thành ngay tại chỗ rồi!
Kim đan có thể cường thân kiện thể, dùng nhiều còn có thể tránh được thiên nhân ngũ suy. Tiên tửu dùng lâu dài có thể gia tăng pháp lực, không cần cực khổ xuống nhân gian làm việc thiện tích công đức, chỉ cần ăn nhậu chơi bời là có thể trở nên mạnh mẽ.
Những bộ cẩm y này chính là do đích thân Thiên Tôn nương nương dệt trước khi hạ phàm, ngay cả thiên kiếp cũng có thể chống đỡ được, cam lộ có thể khai mở trí tuệ cho vật vô tri, ban tặng sinh mệnh, dùng lâu dài còn có thể tăng tiến pháp lực, dưỡng nhan mỹ dung…
Những thứ này Tần Quân không cần thì có thể tặng cho ta mà! Các người cảm thấy vô vị, nhưng ta thấy vô cùng có vị nha!
Tóm lại, trong lúc Thái Hư Ảo Cảnh đang đầu tắt mặt tối xử lý đống lễ vật từ các bộ môn gửi tới, Tần Xu ngự kiếm đi suốt quãng đường cuối cùng cũng đã đáp xuống trước cửa Nguyệt Lão Điện, cùng Tơ Hồng đồng tử canh cửa nhìn nhau trân trân, không khí nhất thời trở nên vô cùng gượng gạo.
Vì Tần Xu là vị tiên tử mới sinh, bởi vậy đừng nói là Tơ Hồng đồng tử lưu thủ tại Nguyệt Lão Điện, e rằng ngay cả vị đi tặng lễ với Tần Xu cũng chưa chắc đã biết dung mạo nàng ra sao.
Do đó, đối mặt với vị nữ tiên lạ mặt xinh đẹp này, Tơ Hồng đồng tử ban đầu vẫn có thể bình tâm tĩnh khí đối thoại. Nhưng khi Tần Xu hỏi đến tung tích của Nguyệt Lão, tâm cảnh giác của Tơ Hồng đồng tử lập tức trỗi dậy, hắn cẩn trọng đáp:
“Lão nhân gia ông ấy đã ra ngoài từ sớm rồi, tiên tử nếu có chuyện quan trọng, cứ dặn dò chúng ta cũng như nhau cả thôi.”
Người tới không thiện, tuyệt đối là kẻ đến chẳng có ý tốt. Ai đời lại đi tìm người vào lúc ba giờ chiều, cái giờ khắc vàng để nghỉ ngơi chờ tan làm như thế này bao giờ?
Nhưng sau khi bị từ chối khéo, Tần Xu lại không có biểu hiện gì là tức giận, thậm chí còn vô cùng ôn hòa lễ độ gật đầu, dịu dàng nói:
“Kỳ thật cũng không có chuyện gì trọng đại, chẳng qua là có chút hậu lễ muốn gửi tặng chư vị.”
Thần sắc Tần Xu từ đầu đến cuối vẫn luôn bình tĩnh ôn hòa, không có lấy nửa phần tức giận. Nhưng càng như vậy, lại càng làm cho thanh cự kiếm ngưng tụ từ pháp lực đang từ từ dâng lên sau lưng nàng trở nên đáng sợ vô cùng.
Cự kiếm đi kèm với tiếng kim thiết phá không vang dội, thân kiếm sáng rực như tuyết, thậm chí còn phản chiếu rõ mồn một từng nét chạm trổ, cột đỏ thềm ngọc của Nguyệt Lão Điện. Đồng thời cũng phản chiếu khuôn mặt nháy mắt trắng bệch cùng ánh mắt bừng tỉnh đại ngộ của vị Tơ Hồng đồng tử này.
Không sai, luồng pháp lực chấn nhiếp tâm hồn khiến người ta không sinh ra nổi nửa phần phản kháng này, cùng dung mạo tuyệt mỹ mà lạ lẫm kia… Đây chính là chủ nhân mới của Thái Hư Ảo Cảnh vừa nhậm chức, hôm nay là tới để đòi lại công đạo cho Thiên Tôn nương nương đây mà.
Đây đâu phải hậu lễ gì, đây rõ ràng là bùa đòi mạng!
Lỗ Tấn tiên sinh nói rất đúng, thời gian giống như nước trong miếng bọt biển, chỉ cần chịu vắt, ắt sẽ có. Cho nên trong nửa canh giờ ngự kiếm tới đây, Tần Xu cũng không để bản thân nhàn rỗi, nàng đã nghiền ngẫm thấu đáo cách sử dụng pháp lực đến bảy tám phần.
Chính vì lẽ đó, uy thế của nhát kiếm này còn vượt xa uy lực của nét bút chứa đựng cơn giận mà Tần Xu đã hạ xuống tại Thái Hư Ảo Cảnh lúc trước!
Tần Xu vừa mới nhắm thẳng vào đại môn Nguyệt Lão Điện chém xuống một kiếm, biển sao nơi nhân gian cách xa vạn dặm liền dấy lên sóng dữ ngút trời, Nhị Thập Bát Tú kinh hãi đến mức suýt chút nữa không giữ vững được quỹ đạo của các tinh tú.
Tấm biển hiệu sơn son thếp vàng treo cao trước cửa Nguyệt Lão Điện nháy mắt rơi rụng, đập xuống đất tạo thành những rãnh sâu hoắm, ngang dọc đan xen.
Vị Tơ Hồng đồng tử đứng gần cửa nhất còn chưa kịp hô lên “Tần Quân thủ hạ lưu tình”, đã lập tức thất khiếu chảy máu mà ngất lịm đi.
Cùng lúc đó, trăm ngàn loài kỳ hoa dị thảo, những hòn non bộ lả lướt, cảnh trí tiểu kiều lưu thủy bên trong Nguyệt Lão Điện đều sụp đổ hóa thành tro bụi, đúng là một cảnh đất trời trắng xóa thật sạch sẽ.
Dị biến ngoài điện đột ngột phát sinh, bên trong Nguyệt Lão Điện lập tức rơi vào hỗn loạn, rất nhiều đồng tử mặc hồng y, tóc búi hai bên vội vã chạy ra, vừa kính vừa sợ mà đứng từ xa nhìn về phía Tần Xu trước đại môn, xì xào bàn tán:
“Hóa ra đây chính là chủ nhân của Thái Hư Ảo Cảnh……”
“Nàng rõ ràng là tiên tử mới sinh, tại sao pháp lực lại cao cường đến mức này? Nhìn qua cứ như đã tích lũy hàng trăm năm công đức nơi nhân gian vậy.”
“Nàng tới đây làm gì? Mau hỏi cho rõ ràng, đừng để nàng chờ lâu!”
“Nguyệt Lão lão nhân gia đâu rồi? Lại đang hí hoáy với mấy cuốn sổ tơ hồng sao? Không quản được nhiều như vậy nữa, mau tìm người vào nội thất mời ông ấy ra đây, vị quý khách này không phải là người chúng ta có thể đắc tội nổi!”
Không biết là ai đã bắt đầu trước, chờ đến khi Tần Xu búng tay một cái, khiến thanh cự kiếm hóa thành kích thước bình thường, trở thành một đạo lưu quang quay về trong tay nàng, thì xung quanh đã quỳ rạp một mảnh, lặng ngắt như tờ, đâu đâu cũng thấy sắc hồng y.
Giữa làn bụi mù mịt, vị nữ tiên trẻ tuổi tóc đen búi cao, da trắng như tuyết, dung mạo như hoa, mặc tố y cầm kiếm khẽ cúi đầu, nhìn vô số người đang quỳ dưới chân mình.
Sau lưng nàng là một Nguyệt Lão Điện hoang tàn đổ nát, chỉ một kiếm đã mang uy năng to lớn nhường ấy. Trước mặt nàng là vô số Tơ Hồng đồng tử như chim sợ cành cong, chỉ một lần gặp mặt đã khiến người ta từ nay về sau không bao giờ dám chậm trễ.
Nhưng dù là vậy, trên mặt nàng vẫn không hề có nửa phần kiêu căng, giọng nói vẫn trầm tĩnh ôn hòa như lúc nàng vừa bị từ chối khéo ban nãy. Mặc kệ là mây mù lả lướt của tiên giới hay khói bụi tàn viên của đống đổ nát, đều không thể vướng bận nửa phân chéo áo nàng, quả thật là như băng như tuyết, cao khiết vô song:
“Thái Hư Ảo Cảnh chi chủ, Cảnh Huyễn tiên tử Tần Xu, đặc biệt tới để lĩnh giáo các công việc liên quan đến văn thư hôn nhân của Thiên Tôn nương nương, Chức Nữ Vân La, xin hỏi Nguyệt Lão có ở đây không?”
“Nếu không có mặt, ta có thể ở chỗ này chờ đợi.”
Các Tơ Hồng đồng tử: …. Mặc kệ vị đồng nghiệp đen đủi vừa ngất đi kia đã nói cái gì, tóm lại hiện tại lão nhân gia ông ấy nhất định phải có mặt!
Tác giả có lời muốn nói:
① Chú thích trong truyện: Tam Thập Tam Trọng Thiên có hệ thống cấp bậc nghiêm ngặt, chức quan, trang phục, xưng hô và tọa kỵ đều có quy định khắt khe. Quy định về tọa kỵ hiện nay như sau:
Tất cả thần tiên đều có xe công vụ tương ứng với cấp bậc, ví dụ tiêu chuẩn của Tần Xu hiện tại là Thập Hương Kim Xa và Ngũ Sắc Loan Phượng, gọi tắt có thể lược bỏ xe, trực tiếp cưỡi Loan Phượng.
Các tiên nhân mới bước chân lên Thiên giới đều sẽ ngưng tụ phi kiếm (Ngũ Lăng Hoành Quang), sau khi công tác đủ một trăm năm sẽ tự động thăng cấp thành tường vân.
Trong lĩnh vực xe cộ, chiếc Thập Hương Kim Xa Tần Xu đang dùng cũng thuộc cấp độ Ngũ Lăng Hoành Quang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)