Sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt, tuân theo nguyên tắc trong đám thấp bé chọn lấy tướng tài, Tần Xu quyết định chọn Dẫn Sầu Kim Nữ, người vốn có vận khí tốt nhất ra ngoài.
Nàng cho chuẩn bị xe Thập Hương Kim, đồng thời an bài Si Mộng tiên cô và Chung Tình đại sĩ, hai người đáng tin cậy nhất, ở lại trấn giữ Thái Hư Ảo Cảnh để chờ chỉ thị tiếp theo.
Dẫn Sầu Kim Nữ vẫn còn ngơ ngác đầy đầu khi vừa mới bước lên xe, đã thấy Tần Xu đang ngồi bên trong múa bút vẽ vẽ viết viết. Chỉ trong chốc lát, một loại bàn cờ mà nàng chưa từng thấy bao giờ đã dần hình thành dưới ngòi bút của Tần Xu.
Tần Xu nhận thấy ánh mắt tò mò không rời của Dẫn Sầu Kim Nữ, liền nhanh tay vẽ xong những nét cuối cùng, rồi đem tờ giấy ấy nhét vào lòng nàng, giải thích:
“Loại cờ này tên là Cờ Cá Ngựa, đối với kỹ nghệ đánh cờ không có bất kỳ yêu cầu nào, thắng bại hoàn toàn dựa vào vận khí.”
“Các quy tắc liên quan ta chỉ cần thêm một tuần trà nữa là sẽ viết xong. Từ đây đến điện Nguyệt Lão mất tổng cộng một canh giờ rưỡi đường đi. Ta muốn ngươi trong thời gian này phải ghi nhớ thật kỹ quy tắc của loại cờ mới mang tên ‘Cờ Cá Ngựa’ này, sau đó cùng Nguyệt Lão chơi cờ.”
Dẫn Sầu Kim Nữ tuy không hiểu Tần Xu đang toan tính điều gì, nhưng sau khi xem qua quy tắc Cờ Cá Ngựa, nàng lập tức tràn đầy tự tin tiếp nhận nhiệm vụ:
“Ta nhất định không phụ sự ủy thác của Tần Quân.”
Thật sự không còn cách nào khác, cái quy tắc thay phiên gieo xúc xắc, gieo được 6 điểm mới có thể đi bước đầu tiên của Cờ Cá Ngựa, quả thực chính là được đo ni đóng giày cho những kẻ có vận may thượng thừa như Dẫn Sầu Kim Nữ.
Chẳng phải nói quá, nếu Dẫn Sầu Kim Nữ bộc phát vận khí ở mức cao nhất, rất có khả năng nàng đã thắng xong một ván, mà quân cờ của Nguyệt Lão đối diện còn chưa ra nổi khỏi cửa nhà.
Đang lúc Dẫn Sầu Kim Nữ còn đang mơ tưởng về việc làm sao để đại sát tứ phương trên bàn cờ, đánh cho Nguyệt Lão không còn manh giáp, thì lại nghe Tần Xu bổ sung thêm:
“Nhưng ngươi ngàn vạn lần không được để đối phương thua quá thảm. Nói thực, mục đích ta đưa ngươi đi không phải để chơi cờ với Nguyệt Lão, chỉ cần có thể thu hút sự chú ý của đám người đó là được, thời gian kéo dài càng lâu càng tốt.”
Dẫn Sầu Kim Nữ: Được rồi, từ giờ phút này nàng thực sự bắt đầu sầu muộn vì cái vận khí quá tốt của mình.
Vài canh giờ trước, khi Tần Xu tìm đến điện Nguyệt Lão để đòi lại công đạo cho hôn thư của Chức Nữ Vân La, nàng đã ngự kiếm mà đi. Tốc độ phi kiếm quá nhanh, khiến cho những người trên đường đi đều không kịp chào hỏi nàng lấy một lời, những tiểu thần tiên pháp lực yếu kém, nhãn lực không tinh như bọn Tơ Hồng đồng tử thậm chí còn chẳng nhận ra đó là Tần Xu nàng cứ như một đạo hỏa tinh vụt qua.
Nếu đặt ở xã hội hiện đại, với bản lĩnh điều khiển phi kiếm này, Tần Xu hẳn phải bị trừ sạch mười hai điểm và thu hồi bằng lái, thực sự là tốc độ khiến cho các huấn luyện viên dạy lái xe nghe danh cũng phải biến sắc.
Hiện tại, Tần Xu đã đổi sang xe Thập Hương Kim với tốc độ chậm hơn đáng kể. Với suy nghĩ gặp được một lần hay một lần, nếu lần sau nàng không ngồi xe thì lại chẳng bắt được người, số lượng kẻ muốn tới bám víu quan hệ thực sự đếm không xuể. Xe Thập Hương Kim cơ bản cứ đi được năm phút là lại bị buộc phải dừng lại để ứng phó với những kẻ muốn bắt chuyện:
Người tới mặt cắt không còn giọt máu, lập tức thoái lui: Nàng đều đã bận rộn suốt cả một ngày rồi, sao vẫn còn chưa chịu nghỉ tay? Chuyện du ngoạn giải trí vui vẻ này tốt nhất đừng nên lôi kéo những kẻ cuồng công việc theo, không khí sẽ hỏng bét hết cả! Đi thôi, đi thôi.
Có kẻ muốn kéo Tần Xu đi lười biếng du ngoạn, thì tự nhiên cũng có những kẻ thông minh đã sớm thấu hiểu bản chất cuồng công việc của nàng.
Vì thế, sau khi làn sóng đầu tiên định dùng phương thức du sơn ngoạn thủy để tiếp cận Tần Xu thất bại, làn sóng thứ hai liền nối gót kéo tới:
“Tần Quân quả thực là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ thần tiên mới, cần cù như thế, một lòng vì công, thật là tấm gương sáng cho chúng ta, khiến chúng ta cũng nảy sinh ý muốn chẳng ngại lao khổ.”
“Không biết Tần Quân lần này tới điện Nguyệt Lão là để xử lý việc gì? Có tiện cho tiểu tiên biết chăng?”
“Đúng vậy, chúng ta tuy bất tài, nhưng cũng nguyện tận chút sức mọn để giúp Tần Quân giải ưu bài nạn. Tần Quân nếu chưa biết chuẩn bị lễ vật bái phỏng thế nào, cứ việc hỏi ta, chúng ta định sẽ biết gì nói nấy, tuyệt đối không nửa lời giấu giếm.”
Tần Xu phát động kỹ năng nói thật là vàng: “Ngươi tới muộn rồi, lần này ta đi không có việc gì hệ trọng, chỉ là muốn tìm Nguyệt Lão chơi cờ, hơn nữa lễ vật đã chuẩn bị xong, là một món hậu lễ đấy. Tuy nhiên, nếu ngươi đã có lòng như vậy, lần sau khi ta đi làm việc sẽ đưa ngươi theo để giúp xem xét công văn, ngươi thấy thế nào?”
Người tới sắc mặt tái xanh, vội vã thoái lui: Không không không, chúng ta chỉ muốn giúp đỡ chút việc vặt như chọn lễ vật bái phỏng mà thôi, xin đừng đột ngột giao cho những kẻ thích an phận như chúng ta cái nhiệm vụ nan giải như xem xét công văn chứ! Giải tán, giải tán thôi.
Sau khi hai đợt người này rời đi, nhóm thần tiên cuối cùng muốn kết giao với Tần Xu cũng đã tới nơi.
Chỉ có điều, khác với hai nhóm mang theo mục đích tư lợi trước đó, nhóm thần tiên này nhìn Tần Xu bằng ánh mắt vô cùng từ ái, khiến Tần Xu không hiểu sao lại liên tưởng đến những vị tiền bối trong văn phòng ở kiếp trước:
“Tần Quân mỹ mạo như thế, lại pháp lực cao cường, nắm giữ trọng quyền, nếu bên cạnh có một người hợp ý bầu bạn thì tốt biết mấy. Trên ba mươi ba tầng trời có bao nhiêu lang quân ưu tú, Tần Quân có để mắt đến ai chăng?”
“Nghĩ mà xem, Tần Quân mỗi ngày bôn ba bên ngoài, lao khổ phí tâm biết nhường nào. Nếu khi trở về nhà có một mỹ nam tử bưng trà rót nước, bóp vai đấm chân, trò chuyện giải khuây, thì thật tốt biết bao?”
“Thực chẳng giấu gì ngài, nhà ta có một vị hậu bối, hôm nay ở nhân gian thấy tinh tú rung chuyển, liền truyền thư tới hỏi thăm. Sau khi biết được uy năng của Tần Quân thì vô cùng ngưỡng mộ. Hắn hiện tại tuy mới là Tán Tiên, nhưng tâm tính cẩn thận, anh tuấn tiêu sái, lại vô cùng dịu dàng, nếu hầu hạ Tần Quân thì nhất định sẽ chu toàn, đảm bảo Tần Quân không phải nhọc lòng nửa phân về việc nhà.”
“Hắc, lão tặc này, rõ ràng đã nói rồi mà... Tần Quân xem, chẳng phải trùng hợp sao? Nhà ta cũng có một vị hậu bối, so với nhà lão còn tuấn tú hơn, tu vi cũng cao hơn, lại là dòng dõi Long tộc, có chức quan chính quy trên Thiên giới. Nếu Tần Quân có ý, hay là để hôm khác ta dẫn hắn tới Thái Hư Ảo Cảnh bái kiến ngài?”
Tần Xu phát động kỹ năng nói dối không chớp mắt: “Ý kiến này không tồi, mời chư vị cùng ta đến điện Nguyệt Lão để hiệp thương việc se duyên thắt chỉ hồng luôn một thể.”
Những người tới mặt đỏ gay, lập tức tháo chạy: Không không không, tơ hồng của Nguyệt Lão đều là chính duyên, một khi đã se là không thể cắt đứt. Vấn đề là bọn họ tới đây để làm mối cho mấy đứa vãn bối chẳng có bản sự gì lớn, chỉ muốn bám chân Tần Xu để hưởng chút lợi lộc, thực sự trăm phần không xứng với nàng. Nếu thật sự thành chính duyên, sau này Tần Xu nhận ra, tấm biển hiệu của điện Nguyệt Lão chính là tấm gương cho bọn họ! Tần Quân cũng nghiêm túc quá rồi, ngay cả tìm chút niềm vui mà cũng chẳng hiểu! Chuồn thôi, chuồn thôi.
Sau khi ba đợt thần tiên tản đi, Dẫn Sầu Kim Nữ và Tần Xu liếc nhìn nhau, trong mắt đối phương đều thấy sự khó tin tột độ.
Tần Xu: “…… Cách thức đón khách nhiệt tình của thiên giới các ngươi hình như có gì đó không đúng lắm?”
Dẫn Sầu Kim Nữ: “…… Không, ta cảm thấy là trường hợp của Tần Quân tương đối đặc thù.”
Cứ như vậy, cho dù sau đó không còn ai dám cản xe Thập Hương Kim của Tần Xu nữa, nhưng quãng đường ba giờ từ Thái Hư Ảo Cảnh đến điện Nguyệt Lão vẫn bị kéo dài thành năm giờ.
Nói cũng thật khéo, chính nhờ sự chậm trễ này mà Tần Xu đã gặp một vị thần linh hoàn toàn khác biệt với phần còn lại của thiên giới ngay trước cửa điện Nguyệt Lão.
Người này phong thần tú cốt, dung mạo tuấn mỹ phi phàm, vượt xa tầm mắt của thường nhân. Hai hàng chân mày kiếm lẫm liệt, như muốn phá tan mọi chuyện bất bình nơi nhân gian. Đôi mắt phượng sáng ngời, như soi thấu mọi tâm can vô tư chốn Thiên giới. Cẩm bào thêu rồng vàng lộng lẫy, dải lụa thắt chặt eo thon.
Ngọc trai lấp lánh khảm trên mũ đỏ, tua rua rủ hai bên thái dương. Giữa mày có vệt hồng, là nơi ẩn chứa con mắt thứ ba phân định yêu tà. Quanh thân bao phủ bởi ráng hồng, mây lành vây quanh. Quả thực là một tướng mạo đường đường, uy nghi lẫm liệt, nếu không phải là vị công tử phiêu diêu nơi trần thế, thì cũng là bậc tiên nhân ẩm lộ dùng hoa nơi tiên cảnh.
Không chỉ có vậy, Tần Xu chỉ vừa chạm mặt vị thần xa lạ này đã nhạy bén nhận ra điểm khác biệt nhất của hắn.
Trên suốt chặng đường đi, hễ ai nhìn thấy xe Thập Hương Kim của Thái Hư Ảo Cảnh đều phải dừng chân đứng lại, đứng từ xa mà ngóng nhìn. Dù cho những người không biết gì về chiến tích của Tần Xu, khi thấy nửa khuôn mặt nàng thấp thoáng sau rèm châu cũng không kìm được mà nhìn thêm vài lần.
Dẫu rằng trong ánh mắt của họ không có ý đồ xấu, nhưng điều này vẫn khiến Tần Xu cảm thấy không tự nhiên.
Đáng tiếc, Tần Xu, kẻ đã độc thân nhiều năm ở kiếp trước chẳng hề nghĩ ánh mắt của những người này là sự kinh diễm. Với thói quen của một kẻ cuồng công việc, ngay cả cách nàng nghĩ về những ánh mắt đó cũng đậm chất công sở.
Đừng nhìn nữa, có nhìn thêm ta cũng không tăng lương cho các ngươi đâu, các ngươi đâu có thuộc quyền quản lý của ta. Ta khuyên chư vị nên tập trung vào công việc, sắp xếp lại công văn đi, người được thăng chức tiếp theo sẽ là các ngươi đó.
Thế nhưng vị thần tiên khí độ uy nghiêm, tướng mạo anh tuấn này, chỉ khi xe của Tần Xu dừng lại trước thềm ngọc mới ngẩn ngơ trong chốc lát, dường như không ngờ rằng giờ này vẫn còn người đến viếng thăm điện Nguyệt Lão.
Sau đó, hắn không chút do dự nhấc một bọc hành lý dài đặt trên thềm ngọc đeo lên sau lưng, nhường lối cho Tần Xu và Dẫn Sầu Kim Nữ. Ngay sau đó, hắn mỉm cười ôn hòa với Tần Xu khi nàng bước xuống xe, rồi rất đúng lễ nghĩa mà cúi đầu, không nhìn thêm nữa.
Thật đúng là cốt cách phi phàm, hành xử nhã nhặn.
Chỉ là Tần Xu không biết liệu mình có nhìn lầm hay không. Hình như khi nam tử tuấn mỹ ấy cúi đầu, vành tai của hắn đã nhanh chóng ửng đỏ.
Sự thay đổi nhỏ nhặt này vốn rất khó phát hiện, nhưng vì vị thần tiên xa lạ này có mái tóc đen như mực và làn da trắng như ngọc, nên vệt đỏ ấy càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tần Xu và vị thần xa lạ chỉ vừa kịp lướt qua nhau, chưa kịp hỏi danh tính, đã thấy tên Tơ Hồng đồng tử, kẻ vốn đã ghi nhớ mặt nàng vừa thấy nàng đã như thấy quỷ, lảo đảo chạy vào trong điện, vừa chạy vừa gào to:
“Khách quý đến thăm!”
Nguyệt Lão, người vừa tiêu tốn một khoản pháp lực khổng lồ để tu sửa lại điện, nghe thấy vậy liền cảm thấy tức ngực: “…… Ngươi tốt nhất đừng nói là Tần Quân của Thái Hư Ảo Cảnh bên cạnh lại tới nữa đấy nhé.”
Tơ Hồng đồng tử vì vội vã chạy vào báo tin mà đánh rơi cả một chiếc giày, cũng chẳng buồn nhặt lại, hổn hển bẩm báo:
“Không không không…… Phải phải phải, không đúng, không phải, lần này tới tận hai vị khách quý cơ! Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân của Quán Giang Khẩu và Tần Quân của Thái Hư Ảo Cảnh đang gặp nhau ở cửa điện kìa!”
Quy củ trên ba mươi ba tầng trời rất nghiêm ngặt, cách xưng hô giữa các vị thần tiên cũng có quy định chặt chẽ.
Nếu cấp dưới gọi cấp trên hoặc các đồng cấp có quen biết gọi nhau, thì trước hết phải gọi bằng chức quan cao nhất, sau đó nếu thân mật hơn mới gọi bằng họ.
Giống như đồng tử ở điện Nguyệt Lão, khi nhắc đến Nguyệt Lão đều gọi là Nguyệt Lão lão gia để thể hiện sự tôn kính.
Si Mộng tiên cô khi lần đầu gặp Tần Xu cũng gọi nàng là Cảnh Huyễn tiên tử, sau đó mới gọi là Tần Quân.
Nhưng Nguyệt Lão dù sao cũng có tuổi thọ cao, từng thấy qua dáng vẻ của Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân trước khi đắc đạo thành thánh, hơn nữa điện Nguyệt Lão và Quán Giang Khẩu vốn không qua lại, không có quan hệ cấp bậc, Nguyệt Lão không thể gọi bằng chức quan cao nhất.
Thêm vào đó, cái uy của Tần Xu lập được cách đây không lâu thực sự đã dọa cho vị quan quản lý hôn thư này mất vía, khiến Nguyệt Lão phải đứng hình mất mười giây mới nhớ ra một danh hiệu khác mà mình quen thuộc của Thanh Nguyên Diệu Đạo Chân Quân:
“…… Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân? Hắn đến điện Nguyệt Lão của ta làm gì?”
Nguyệt Lão ngẫm nghĩ, không đợi đồng tử trả lời đã lẩm bẩm:
“Chẳng lẽ hắn biết chủ nhân mới của Thái Hư Ảo Cảnh bên cạnh là một vị chiến thần bị phân sai bộ phận, nên tới chỗ ta để chặn người? Thú vị, thật là thú vị…… Vị cháu ngoại này của Ngọc Đế quanh năm đóng quân ở Quán Giang Khẩu, chỉ nghe lệnh điều động chứ không nghe lệnh triệu tuyên, có khi trăm tám mươi năm cũng chẳng thấy về tiên giới lấy một lần.”
Lẩm bẩm một hồi vẫn không ra đáp án, lão cũng không thèm nghĩ nữa, liền phân phó đồng tử: “Còn chờ cái gì? Mau mời hai vị khách quý vào trong.”
Sau khi đồng tử vội vã rời đi, Nguyệt Lão nhìn sợi tơ hồng trong tay, cảm thấy bệnh nghề nghiệp bắt đầu tái phát, đôi tay ẩn ẩn ngứa ngáy khó chịu.
Không biết vì sao, ta bỗng có một ý tưởng táo bạo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



