Anh nhớ lại ngày hôm trước tại một bữa tiệc, em họ vừa mới khẳng định không quen Nghiêm Tĩnh Thủy, vậy mà hôm nay lại liên lạc với đối phương. Khi Diệp Trường Minh đến, hai người họ đã chuẩn bị cúp máy. Anh chưa kịp nhìn thấy mặt người kia, nhưng giọng nói vang lên rõ ràng là của Nghiêm Tĩnh Thủy.
“Hả?” Ngụy Lệ ngẩn người, nhớ lại câu hỏi đầu tiên của anh họ, mặt lộ vẻ mờ mịt: “Em chỉ tán gẫu với đàn em thôi, không phải Nghiêm Tĩnh Thủy.”
Cô nghĩ thầm, Nghiêm Tĩnh Thủy và đàn em của mình trông hoàn toàn khác nhau. Anh họ của cô còn trẻ, mắt không thể có vấn đề gì đó chứ?
Diệp Trường Minh trầm mặc, cố gắng nhớ lại. Giọng nói kia anh không thể nghe lầm… Không phải là Nghiêm Tĩnh Thủy sao?
Diệp Trường Minh chưa từng thấy cặp sinh đôi nhà họ Nghiêm.
Gia đình Nghiêm Thắng Biến từ trước đến giờ luôn kín tiếng, ngoại trừ nghiên cứu hội nghị, ông ta cũng không tham gia thêm bất kỳ hoạt động gì.
Tuy nhiên, để tìm ảnh của họ thì cũng rất dễ.
Sau khi nghe câu trả lời của Ngụy Lệ, anh dường như không quan tâm mà dùng quang não gửi một tin nhắn.
“Trường Minh, lần này cậu vất vả cho cậu rồi.” Người đàn ông nho nhã đi từ bên ngoài vào trong cabin, theo sau ông ta là vài vị nghiên cứu viên.
—— là Nghiêm Thắng Biến.
Diệp Trường Minh xoay người, bĩnh tĩnh thu ngón tay thon dài đang đặt trên quang não: “Chỉ là trách nhiệm mà thôi.”
Tháng tám là thời kỳ thực vật dị biến bùng phát với tần suất cực kỳ cao, đồng thời cũng là giai đoạn thực vật dị biến cao cấp phát triển nhanh chóng. Hàng năm, vào thời điểm này, quân đội sẽ đến Tự Thành để thu hoạch một lượng lớn thực vật dị biến, để làm thức ăn gia súc cung cấp cho các căn cứ vào năm tới.
Tuy nhiên, năm nay có chút khác biệt. Vì Nghiêm Thắng Biến muốn đến Tự Thành để trích xuất gen của thực vật dị biến, quân đội đã bổ sung thêm một đội ngũ bảo vệ ông ta. Đội ngũ này do Diệp Trường Minh dẫn đầu.
Căn cứ trung ương có mấy đội đặc chủng, cho dù là việc tìm kiếm trụ sở mới thích hợp trong giai đoạn đầu, hay là việc thu thập số liệu trong thành phố bị thực vật dị biến cao cấp chiếm cứ, phía sau mọi việc đều có bóng dáng của bọn họ.
—— đó là Dị sát đội.
Là nghiên cứu viên xuất sắc nhất của Viện nghiên cứu nông học trung ương, Nghiêm Thắng Biến đều sẽ được Dị sát đội bảo vệ.
Trên thực tế, mỗi khi Nghiêm Thắng Biến ra ngoài, đều sẽ phải chịu sự bảo vệ của Dị sát đội.
Trong số các nhánh Dị sát đội này, Dị sát đội số 0 do Diệp Trường Minh chỉ huy là đội mạnh nhất.
“Hai năm qua, thực vật dị biến cấp A đã có những thay đổi kỳ lạ.” Nghiêm Thắng Biến ngồi xuống nói: “Căn cứ cần phải tìm được loại thuốc kháng mạnh hơn thì mới ngăn cản được chúng.”
Là một nghiên cứu viên hàng đầu về thực vật dị biến, ông ta rất hiểu rõ về trạng thái của chúng, vì thế lần này ông ta mới đến Tự thành một lần nữa để thu thập lại những thực vật dị biến đặc biệt và vô hại đó, đồng thời muốn điều tra xem có phải là tất cả thực vật dị biến xuất hiện đều trong những điều kiện giống nhau hay không.
“Ngụy Lệ?” Nghiêm Thắng Biến nhìn thấy Ngụy Lệ rúc trong góc, ôn hòa cười thay đổi chủ đề: “Mẹ cháu nói cháu muốn đến Tự thành nhìn xem.”
Ngụy Lệ: “. . . Dạ.”
Không, cô ấy là bị mẹ bắt ép phải đi.
Lời này là mười năm trước Ngụy Lệ chỉ bâng quơ nói ra, bản thân cô ấy đã sớm quên từ lâu.
Kết quả khi mẹ cô ấy nghe nói anh họ sẽ đi Tự thành, rồi khơi lại chuyện cũ, trực tiếp đẩy cô ấy đến đây.
Chính xác là: “Cả ngày chỉ nhà ở xem mấy cái chuồng gà dột nát của con, thay vì vậy nên đi thực địa xem thử xem thức ăn do gà của con ăn được làm bằng gì đi.”
Nghe có vẻ hay, nhưng trên thực tế là muốn cô ấy cải thiện sơ yếu lý lịch của mình.
Trong lòng Ngụy Lệ thở dài, cải thì cải thôi, cô ấy còn muốn xây chuồng gà càng ngày càng lớn hơn, để sau này mỗi người đều được ăn thịt gà, biết đến vẻ đẹp của con gà.
Nghiêm Thắng Biến mỉm cười hỏi: “Tĩnh Thủy cũng ở Căn cứ nông học số chín, các cháu đã từng gặp nhau chưa?”
Tính tình của ông ta luôn ôn hòa, tuy đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng nhìn chỉ như mới ngoài ba mươi, nói chuyện lại như cơn gió xuân, rất dễ khiến người khác sinh ra thiện cảm với ông ta.
Ngụy Lệ cũng không phải là ngoại lệ. Khi nhắc đến cái tên đã bị đưa vào danh sách đen, cô chỉ đáp qua loa: “Đã gặp vài lần.”
Nghiêm Thắng Biến nhắc đến Tĩnh Thủy có chút đau đầu, nhưng ánh mắt lại dịu dàng: “Tính cách của Tĩnh Thủy khá kiêu ngạo và khó gần. Tuy vậy, nó đã nói với tôi rằng cháu có một người bạn rất đáng mến.”
Ngụy Lệ trong đầu lập tức nhớ tới một người: “Đàn em sao? Dưa hấu em ấy trồng thật sự rất ngọt.”
Diệp Trường Minh ngồi ở đối diện ngước mắt lên, đây là lần thứ hai trong ngày anh nghe thấy từ “Đàn em” từ trong miệng của Ngụy Lệ.
“Chờ đến khi khai giảng, còn muốn làm phiền cháu dắt Tĩnh Thủy đi chơi cùng, con bé luôn quá mức nghiêm túc.” Nghiêm Thắng Biến nhìn về phía Ngụy Lệ, vẻ mặt chân thành.
Ngụy Lệ có chút choáng váng, đây chính là Nghiêm Thắng Biến đấy!
Ngay lập tức, cô ấy nhanh miệng đồng ý mà quên mất mình đã kéo Nghiêm Tĩnh Thủy vào danh sách đen.
Ở đối diện, Diệp Trường Minh liếc mắt nhìn quang não bên tay trái, có một tin nhắn đến.
Màn hình ánh sáng của anh được đặt ở chế độ việc riêng tư, những người khác sẽ không thấy rõ nội dung.
Diệp Trường Minh bật quang não lên, tin nhắn hiện lên rõ ràng là thông tin liên quan về Triệu Ly Nông, khuôn mặt trong ảnh trùng khớp, nhưng cái tên không phải là Nghiêm Tĩnh Thủy.
Tư liệu không dài, một vài trang liền có thể đọc hết.
Ánh mắt của Diệp Trường Minh dừng lại ở cột cuối cùng, liên quan đến việc Triệu Ly Nông đến Căn cứ nông học số chín. Anh thả hai ngón tay xuống đùi, gõ nhịp nhàng.
Họ Triệu sao?
Anh nhớ trong một tài liệu có ghi chép, vào ba mươi năm trước đã từng có một nghiên cứu viên nông học mang họ Triệu .
“Trường Minh.” Nghiêm Thắng Biến cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Trường Minh, người điều chỉnh màn hình để hiện lên bản đồ vệ tinh thời gian thực. Ông ta chỉ vào một khu vực đất thưa thớt, nhíu mày hỏi: “Tôi nhớ ba năm trước ở đây có một gốc cây long trảo hòe dị biến cấp A.”
Thực vật dị biến cấp A ở Tự thành rất nhiều, mà long trảo hòe cấp A sinh trưởng cực kỳ cao to và tươi tốt, che khuất cả bầu trời, trên bản đồ vệ tinh vẫn có thể nhìn thấy một ít.
Trí nhớ của Nghiêm Thắng Biến vô cùng tốt, chỉ cần đi ngang qua một lần thì liền nhớ được.
Máy bay trực thăng đã đến Tự thành.
Diệp Trường Minh đứng dậy, khuôn mặt tuấn tú chìm trong vẻ nghiêm nghị: “Mọi người hãy cảnh giác.”
Tại Tự thành có một sân bay, nhưng từ lâu đã bị cỏ dại bao phủ. Xung quanh lại xuất hiện nhiều thực vật dị biến, khiến máy bay thông thường không thể hạ cánh. Do đó, chỉ có thể sử dụng máy bay trực thăng để vào trong.
Từ Căn cứ trung ương đến Tự thành là một chặng đường dài và đầy rủi ro. Vì căn cứ đường núi vẫn đang trong quá trình xây dựng, hàng năm quân đội đều cử một lượng lớn máy bay trực thăng để vận chuyển xe quân đội và các phương tiện khác vào sân bay Tự thành.
Các xe vận tải lần lượt được đưa lên đường băng của sân bay. Người trong xe nhanh chóng xuống để canh gác và đề phòng, trong khi những người khác tháo dây an toàn. Các máy bay trực thăng liên tục bay qua bay lại, thực hiện nhiệm vụ vận chuyển.
Chỉ có chiếc trực thăng của Nghiêm Thắng Biến không rời đi, mà chọn hạ cánh xuống.
Dị sát đội số 0 bao gồm đội trưởng Diệp Trường Minh thì tổng cộng có mười hai người, ngoài ra còn có hai chiếc xe địa hình bọc thép hạng nặng và một chiếc xe bán tải quân sự đang đậu bên trong cabin trực thăng.
Có năm người vào ngồi trên chiếc xe việt dã đầu tiên và lái xe ra khỏi cabin trước. Nghiêm Thắng Biến và Ngụy Lệ ngồi lên chiếc xe thứ hai, Diệp Trường Minh ngồi ở vị trí ghế lái phụ.
Còn lại năm người, hai người trong số họ đang ngồi ở ghế lái của một chiếc xe bán tải quân sự, ba người còn lại đang cầm súng đứng ở sau thùng xe, người thanh niên đứng ở giữa cầm chiếc máy bay không người lái và chiếc điều khiển từ xa.
“Tôi muốn đi đến chỗ cây long trảo hòe dị biến cấp A.” Gương mặt ôn hòa của Nghiêm Thắng Biến ngồi ở ghế sau trở nên nghiêm nghị hẳn, bất kỳ sự khác thường nào ở đây đều phải chú ý.
Ngụy Lệ ngồi bên cạnh ông ta ở ghế sau, hai tay chắp lại thành chữ thập, trong lòng âm thầm lẩm bẩm: Đừng xui xẻo! Đừng xui xẻo!
Dị sát đội số 0 chưa từng tới Tự thành bao giờ, những nơi họ đến, không có chỗ nào mà không phải là nơi có rủi ro nguy hiểm cao nhất. Nơi này tuy có nhiều thực vật dị biến cao cấp, nhưng bởi độ nguy hiểm thấp, vẫn chỉ có quân đội phổ thông tiến vào để thu hoạch và vận chuyển nguyên liệu làm thức ăn.
Quân đội và Dị sát đội được chia làm hai nhóm, một nhóm là một đoàn xe thật dài để thu hoạch thực vật dị biến làm thức ăn, nhóm sau thì chạy đến vị trí của long trảo hòe dị biến cấp A.
Ngụy Lệ nằm nhoài lên kính cửa xe, nhìn những bông hoa nhỏ màu trắng bay lên từ đám cỏ dại rập rạp, nhỏ giọng nói: “Trời nổi gió rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


