Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Căn Cứ Nông Học Số Chín Chương 21: Gà Nướng Và Dưa Hấu

Cài Đặt

Chương 21: Gà Nướng Và Dưa Hấu

Có gần một trăm người trong ban C, mỗi người đều phát ra một hồng bao 2000 điểm, vừa vặn đạt tới con số 20 vạn điểm mà Triệu Ly Nông đã bỏ ra lúc trước.

Mọi người đều nhận lòng tốt của Triệu Ly Nông, vì thế sau khi vượt qua khảo hạch liền đáp lại.

Họ biết sự xuất hiện của Triệu Ly Nông lúc đó quan trọng như thế nào. Hai mươi vạn điểm sao? Trên trang web của Căn cứ trung ương, chỉ để xem giải đáp một vấn đề thôi cũng đã tốn 10 vạn điểm, nếu xem sai vấn đề thì còn phải tốn nhiều hơn nữa.

Phần tài liệu tổng kết được đưa lên nhóm chat đã giúp họ phân biệt rõ các chứng bệnh, giá trị tăng lên gấp nhiều lần.

"Mở ra đi." Hà Nguyệt Sinh đứng thẳng người, nghiêm túc nói: "Còn cả một chặng đường dài ở phía sau nữa."

“Tôi biết.” Triệu Ly Nông cúi đầu mở ra nhận lấy từng cái hồng bao.

Tất cả mọi người trong lớp nông học ban C đều đang đợi cô nhận lấy từng hồng bao, cuối cùng mới có người lên tiếng.

Mạng sống quan trọng: [Tôi cảm thấy bên cạnh cà chua, tôi có thể trồng thêm một số trái cây khác, vì vậy kỳ nghỉ hè này tôi sẽ không về nhà.]

Hà Nguyệt Sinh nhìn thấy tin nhắn trong nhóm chat, cũng hỏi: "Cậu định trải qua kỳ nghỉ hè này thế nào?"

"Thì ở lại căn cứ." Triệu Ly Nông không biết mình sẽ đi đâu, bên trong quang não cũng không có thông tin gì.

"Tôi phải về nhà khoảng hai tuần, có chuyện kinh doanh nhỏ cần làm." Hà Nguyệt Sinh luôn suy nghĩ về việc buôn bán của mình.

"Khi nào thì đi?"

"Ngày mai, ngày mai chính thức nghỉ."

Triệu Ly Nông gật đầu tỏ ý đã biết, cô lấy từ trong túi áo ra một quả cà chua đưa cho Hà Nguyệt Sinh.

“Cậu còn để dành cà chua lại sao?” Hà Nguyệt Sinh sửng sốt, nhìn quả cà chua vừa to vừa căng mọng trong tay cô, cẩn thận hỏi nhỏ: “Cho tôi à?”

“Không phải nói muốn ăn cà chua do tôi trồng sao?” Triệu Ly Nông vẫn nhìn vào cái thùng của mình: “Cho cậu một quả.”

Hà Nguyệt Sinh cảm động đến mức muốn ôm Triệu Ly Nông ngay tại chỗ, nhưng lại bị cô đẩy ra.

“Coi chừng ép hỏng cà chua của tôi.”

“Cậu để lại mấy quả?” Hà Nguyệt Sinh nhận cà chua, lau lên người xong thì trực tiếp cắn một miếng lớn, vừa mềm vừa ngọt, không hổ là cà chua móng ngựa.

Triệu Ly Nông cũng cầm một quả cà chua ăn: “Còn hai quả.”

Hương vị, độ xốp so với cà chua móng ngựa ở thế giới trước của cô không khác gì nhau.

“Cậu quá xa xỉ, cà chua ngon như vậy. . .”

Hà Nguyệt Sinh vừa lắc đầu cảm thán, vừa ăn: “Chờ tôi trở lại, tôi sẽ mang cho cậu chút lá trà, đều miễn phí.”

“Vậy tôi sẽ chờ.”

. . .

Vì mang theo hai quả cà chua, Triệu Ly Nông không thể đi xe buýt. Nghĩ rằng chợ giao dịch không quá xa trung tâm thành phố, chỉ cần đi bộ khoảng bốn mươi phút là đến, cô quyết định đi bộ về.

Hà Nguyệt Sinh, cảm thấy ngại vì đã nhờ vả cô nhiều lần, nên nói sẽ đi bộ cùng cô. Giữa lúc Triệu Ly Nông định từ chối, một chiếc xe mô tô ba bánh dừng lại trước mặt họ.

Triệu Ly Nông quay đầu nhìn lại, thấy một nam sinh hơi béo mà cô không quen biết.

"Triệu Ly Nông." nam sinh béo có vẻ biết cô, hỏi: "Cậu có muốn tôi chở về nội thành không?"

"Muốn muốn!" Hà Nguyệt Sinh nhanh chóng nắm tay Triệu Ly Nông giơ lên cao.

Triệu Ly Nông không biết nói gì, chỉ liếc nhìn Hà Nguyệt Sinh bên cạnh.

Cuối cùng, cả hai leo lên xe ba bánh của nam sinh béo kia.

"Tôi ở ban B bên cạnh." cậu ta nói.

Nam sinh béo vừa lái xe về nội thành, vừa lớn tiếng nói: “Cũng nhờ có tài liệu của cậu, tôi lúc trước đã dùng sai thuốc trừ bệnh, cà chua cũng suýt bị chết hết, cũng may còn có một cây có thể cứu được, tuy rằng thu hoạch chỉ có sáu quả cà chua, nhưng cũng coi như là hợp lệ.”

Triệu Ly Nông ngồi ở phía sau xe ba bánh, yên tĩnh nghe nam sinh béo phía trước nói, tâm tư dần dần bay xa.

Cô còn nhớ, ở thế giới cũ, mình và sư huynh học tiến sĩ đã phải rong ruổi khắp núi rừng để phổ cập tri thức khoa học cho nông dân. Họ đã phải năn nỉ khô cả cổ chỉ để hướng dẫn mọi người nên trồng cây gì, trồng như thế nào, và làm sao để có một vụ mùa bội thu. So với thế giới này, cách cư xử và đãi ngộ dành cho nghiên cứu viên hoàn toàn khác biệt.

Tại nội thành, nam sinh béo dừng lại, ba người cùng nhau xuống xe để chịu kiểm tra.

Vì Triệu Ly Nông mang theo hai quả cà chua nên phải đem đi kiểm nghiệm trước. Khi xác nhận hoạt tính của chúng không khác với cà chua thông thường, cô mới được phép đi vào.

Trước tiên, Triệu Ly Nông trở về phòng ngủ và thấy Đồng Đồng. Cô đưa cho Đồng Đồng một quả cà chua móng ngựa căng mọng: "Lúc trước tôi đã hứa này."

Đồng Đồng tặng cô bông hoa nở đầu tiên, nên Triệu Ly Nông tặng lại cô ấy một quả cà chua.

"Cảm ơn Ly Nông." Đồng Đồng nhận lấy, cắn một miếng và nở nụ cười lộ ra hai lúm đồng tiền: "Ngọt thật."

"Nghỉ hè cậu có muốn về nhà không?" Triệu Ly Nông hỏi.

Đồng Đồng hôm qua đã thông qua sát hạch, những đóa hoa kia cũng đã được cắt xuống và đem đến thị trường giao dịch buôn bán, cơ bản không còn việc gì nữa.

“Phải đi về.” Đồng Đồng nói: “Tôi đã trải bạt che nắng xong, cũng có bố trí hệ thống tưới, ở nhà cũng có thể điều khiển tưới nước. Ngày hôm nay thu dọn xong hành lý, ngày mai sẽ có thể đi.”

Hệ thống ống tưới này giá cũng không thấp, Đồng Đồng đã phải dành dụm rất lâu, thêm cả số điểm khi bán những bông hoa kia thì mới tích đủ điểm.

Triệu Ly Nông gật đầu: “Vậy tôi đi vào nội quyển một chuyến.”

Cô còn dành lại một quả cà chua cho Ngụy Lệ.

Trước khi Triệu Ly Nông đến, Ngụy Lệ đang xem gà đẻ trứng trong chuồng thông qua camera giám sát trên quang não, còn rủ cô đến xem cùng.

“Vừa nghĩ tới chuyện chị phải rời xa bọn chúng trong thời gian dài như vậy.” Ngụy Lệ lưu luyến: “Chị liền thấy buồn.”

Triệu Ly Nông đang muốn nói gì đó.

Ngụy Lệ vùi đầu xuống cắn lên quả cà chua một cái, cảm thán: “Đàn em, cà chua em trồng ăn ngon thật.”

Thương cảm gì gì đó cũng đều tan biến.

Triệu Ly Nông: “. . .”

Hai người xem xong gà mái đẻ trứng, Ngụy Lệ mới hỏi: “Đàn em, em tìm chị có việc sao?”

Triệu Ly Nông chuyển cho Ngụy Lệ 30 vạn điểm: “Em muốn trả điểm cho chị.”

Ngày hôm nay bên trong nhóm chat đã gom được gần 20 vạn, cộng thêm 10 vạn điểm chưa đụng tới, 30 vạn điểm trong tay Triệu Ly Nông đã gom về gần đủ.

"Trong thời gian ngắn mà em đã kiếm được nhiều điểm thế sao?" Ngụy Lệ đột nhiên cảm thấy mình thật vô dụng. Trứng gà trong chuồng của cô ấy gần như đều bị ăn hết, thỉnh thoảng còn bắt vài con gà đi ăn. Vì cô phải xây chuồng nuôi gà với nhiều tiện nghi nên đã tiêu tốn rất nhiều tiền. Mặc dù cuối cùng đạt loại ưu trong kỳ sát hạch, nhưng căn bản không thu hồi được vốn.

"Là bạn học trong lớp cùng gom lại." Triệu Ly Nông cười: "Em cũng tiêu không nhiều."

Hiện tại, sinh viên ban C đều có một ít điểm trong tay. Tuy rằng không nhiều, nhưng hầu hết mọi người đều muốn ở lại để nhận nhiệm vụ tích điểm, chờ đến học kỳ sau có thể tích góp thêm một ít. Đợi đến học kỳ tới, mọi người có thể cùng nhau gom điểm lại để dùng chung. Có Triệu Ly Nông ở đây, sẽ không gặp sai lầm khi tra cứu đáp án.

Hầu hết mọi người đều phải bắt chuyến tàu ngày mai để về nhà, vì vậy ánh đèn trong các tòa nhà ở nội thành đêm nay sáng rất lâu.

Triệu Ly Nông không ngủ được, nửa đêm ngồi dậy khỏi giường, còn chưa kịp bước xuống thì Đồng Đồng ở đối diện đã gọi cô.

"Ly Nông, cậu vẫn chưa ngủ sao?" Đồng Đồng ngồi dậy.

"Ừm, tôi định đi dạo một vòng," Triệu Ly Nông đáp. "Cậu ngủ tiếp đi."

Đồng Đồng bước xuống theo: "Nghĩ đến ngày mai phải về Căn cứ trung ương nên tôi không ngủ được. Tôi cùng cậu ra nông trường đi."

Triệu Ly Nông mặc quần áo tử tế xong thì nhớ đến trong ruộng của mình còn một quả dưa hấu chưa hái, cô nhất thời hứng thú hỏi: “Cậu có muốn ăn dưa hấu không?”

Đồng Đồng vội vã xua tay từ chối: “Tôi đã ăn một quả cà chua rồi.”

Dưa hấu so với cà chua đắt hơn nhiều.

“Không sao.” Triệu Ly Nông không thèm để ý: “Một quả dưa hấu thôi mà.”

Cô suy nghĩ một chút, lại gửi tin nhắn cho Hà Nguyệt Sinh và Ngụy Lệ, hỏi bọn họ có muốn ăn dưa hấu hay không, cô muốn đi đến ruộng hái dưa hấu.

Hơn nửa đêm, hai người kia cũng không ngủ.

Mật thám Hà tổng: [Ăn ăn ăn!!! Tôi cũng đi!]

Bình khí xui xẻo: [Ở trong ruộng hái dưa hấu lên ăn sao? Nghe có vẻ rất kích thích đó, chị có thể cùng đến ruộng luôn được không? ]

Triệu Ly Nông nhớ tới thể chất của Ngụy Lệ, do dự một lát vẫn đồng ý.

Người ta không phải lúc nào cũng bị xui xẻo giáng xuống hoài được.

Bình khí xui xẻo: [ Đợi một chút, mọi người cứ đi trước đi, chị sẽ đến sau, chờ chị cùng bổ dưa hấu đó!]

AAA nông dân tiểu Triệu: [Tụi em sẽ ở phòng công cụ lớp nông học ban C chờ chị.]

Triệu Ly Nông cùng Đồng Đồng đi ra ngoài trước, đợi đến khi Hà Nguyệt Sinh đến, ba người họ cùng đi ra khỏi cổng thành ngồi xe buýt đến nông trường.

“Ngụy Lệ có tới hay không?” Hà Nguyệt Sinh ngồi xổm ở phòng công cụ lớp nông học ban C dâng mình cho muỗi cắn rất lâu.

Triệu Ly Nông liếc nhìn tin nhắn trên quang não: “Chị ấy nói sẽ đến ngay.”

Sau mười mấy phút, Ngụy Lệ cuối cùng cũng đã đến.

Hơn nữa, hai tay trái phải của cô ấy còn cầm theo theo một con gà, trên cổ còn đeo một cái giỏ rơm đựng chừng hai mươi quả trứng gà, miệng không ngừng gào: “Đàn em, gà nướng ăn cùng với dưa hấu! Sự kết hợp tuyệt vời!”

Ba người trong phòng công cụ nhìn gà sống trong tay cô ấy: “…”

“Đàn chị, em không biết giết gà.” Triệu Ly Nông bình tĩnh nói.

Ngụy Lệ đặt hai con gà sống, cánh đều bị trói thả vào trong ao, lại tháo giỏ trứng trên cổ xuống, tự hào nói: “Không sao, chị biết!”

“Ở đây cũng không có dụng cụ nướng gà.” Hà Nguyệt Sinh đứng bên cạnh nói.

“Tôi có!” Ngụy Lệ móc từ trong túi quần ra một cái que sắt.

“Còn lửa nữa.” Đồng Đồng nhỏ giọng nhắc nhở.

Ngụy Lệ cười khúc khích vài tiếng, từ trong túi áo khác lấy ra một gói: “Cái này tôi cũng có.”

Cô ấy mở túi đồ ra, bên trong không chỉ có cái bật lửa, còn có một hộp gia vị, đều được chuẩn bị vô cùng chu đáo.

Ngụy Lệ thậm chí từ phía sau thắt lưng lấy ra một con dao nhỏ, đưa tay cắt đứt cổ họng con gà mà lấy máu, gọn gàng giống như đã từng giết vô số con gà vậy.

Ba người im lặng chốc lát: “…”

Bọn họ cứ tưởng đêm nay chỉ đến ăn dưa hấu mà thôi.

Đến thì cũng đã đến rồi, ba người vẫn chủ động tiến lên giúp đỡ.

“Tôi còn chưa từng ăn đồ ăn trong nông trường đêm hôm khuya khoắt như vậy.” Ngụy Lệ hưng phấn nói: “Nghĩ đến đã thấy rất kích thích, xung quanh nhiều cây cối như vậy đấy.”

Triệu Ly Nông: “…”

Cô cảm thấy hối hận vì đã hành động quá vội vàng và thiếu suy nghĩ đêm nay. Ở đây không phải ở thế giới cũ của cô.

“Tôi đi hái dưa hấu, chúng ta vào phòng công cụ ăn.” Triệu Ly Nông nói với mọi người.

“Không được, cùng đi đi, nướng gà với ăn dưa hấu trên bờ ruộng mới thú vị.” Ngụy Lệ cảm thấy ăn trong phòng công cụ quá nhàm chán.

Hà Nguyệt Sinh và Đồng Đồng dĩ nhiên cũng tán thành suy nghĩ của Ngụy Lệ.

Cuối cùng bọn họ phải đợi đến khi Ngụy Lệ ướp gia vị cho hai con gà đã nhổ lông xong, sau đó bốn người mới đi ra ruộng hái dưa hấu.

Sau khi tất cả đã được chuẩn bị xong, cuối cùng vẫn còn thiếu cái gì đó.

Bọn họ không có củi để nhóm lửa.

Bốn người chỉ có thể lo lắng suốt cả dọc đường, sợ hãi cùng đề phòng đi nhặt cành khô, cũng may đều thuận lợi trở về, đêm nay bình khí xui xẻo tạm dừng hoạt động.

Bốn người vây quanh đống lửa, ngồi nướng hai con gà và mấy quả trứng.

Ngụy Lệ bắt bọn họ xem video về gà mà cô yêu thích nhất. Trong khi xem, cô ôm mặt và bắt chước tiếng gà gáy, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ nghiêm túc khi ở phòng công cụ làm thịt gà.

Khi Ngụy Lệ xem xong video trên quang não, gà cũng đã nướng chín. Triệu Ly Nông cắt quả dưa hấu vừa hái được và chia cho ba người.

Như Ngụy Lệ đã nói, gà nướng kết hợp với dưa hấu quả thực là một sự kết hợp tuyệt vời. Trong không khí ngập tràn mùi thơm của dầu mỡ và mùi thanh mát của dưa hấu, mọi phiền não dường như tan biến, khiến người ta chỉ còn cảm giác thèm ăn.

Ngụy Lệ cầm lấy quang não, chụp ảnh lưu niệm, sau khi chụp xong ảnh gà nướng và dưa hấu, cô ấy gọi mọi người lại cùng nhau chụp ảnh chung.

Tình cờ trong tay mỗi người đều đang cầm một chiếc đùi gà béo ngậy còn bị cháy xém, tay kia thì cầm một miếng dưa hấu, Hà Nguyệt Sinh ngồi ở ngoài cùng bên trái, hai tay đều giơ dưa hấu và đùi gà hướng về phía màn hình, Triệu Ly Nông và Đồng Đồng cùng ngồi ở chính giữa, Ngụy Lệ thì ngồi ở ngoài cùng bên phải, tay cô ấy cầm một chiếc đùi gà, tay còn lại thì giơ quang não lên chụp ảnh, miệng thì đang ăn một ngụm dưa hấu.

—— Khoảnh khắc này của bốn người đã được vĩnh viễn lưu lại trong bức hình này.

“Các cậu nhìn trăng trên bầu trời bìa!” Đồng Đồng bỗng nhiên ngửa đầu lên nhìn trời nói: “Thật sáng!”

Ba người còn lại nghe theo lời cô ấy nói, đồng thời ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên trên trời đang treo một vầng trăng khuyết lưỡi liềm, ánh trăng như dải sương bạc chiếu xuống mặt đất.

Mọi thứ xung quanh yên tĩnh như vậy, giống như chưa từng có thực vật dị biến xuất hiện trên thế giới này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc