Một người đã chết, vậy e rằng vẫn còn một người. Chỉ cần tìm được một A Bảo khác, chẳng phải có thể chứng minh mình trong sạch sao? Sở Khinh đột nhiên ngẩng đầu, đứng dậy, vỗ mạnh vào song sắt phòng giam: “Ta muốn gặp đại nhân, có chuyện muốn nói! Ta muốn gặp đại nhân!” Chỉ là nàng vỗ mãi, cũng chẳng có ai đáp lời nàng.
“Đừng vỗ nữa, vào được nơi này, đều là kẻ giết người cướp của, nghe nói là chờ khai đường thẩm vấn, đến lúc đó chỉ việc chờ phán quyết là được.” Một giọng nói thờ ơ vang lên bên cạnh nàng, Sở Khinh đột nhiên quay sang nhìn phòng giam bên cạnh, liền đối diện với một kẻ đầu bù tóc rối, đang ngồi dưới đất, dựa lưng vào vách tường, nhìn nàng qua song sắt phòng giam.
“Đây là lao tử tù?” Sở Khinh nhíu mày, án tử còn chưa định đoạt, nàng nhìn nhầm sao? Tần bộ đầu vì sao lại ném nàng vào đây?
“Chẳng phải lao tử tù thì còn là gì nữa. Ai, ngươi phạm tội gì mà vào đây?” Nam tù phạm ngồi thẳng người, tò mò nhìn về phía Sở Khinh.
“Giết người.” Sở Khinh lại ngồi xuống, dựa vào vách tường lạnh lẽo, trong đầu loạn thành một mớ bòng bong. Nàng cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, chỉ cần cho nàng một cơ hội, có thể cho nàng ra ngoài giải phẫu thi thể A Bảo, nàng nhất định có thể tìm ra nguyên nhân cái chết của nàng ta. Chỉ là, liệu cơ hội này có đến không. Trong đầu Sở Khinh hiện lên khuôn mặt Tần bộ đầu, nàng chỉ có thể đánh cược một phen, đánh cược xem vị bộ đầu này rốt cuộc có tin lời nàng nói hay không.
“Giết người ư? Vậy thì, ngươi e rằng càng không thể ra ngoài được nữa, cũng chẳng biết khi nào bị phán hình phạt. Này,” nam tù phạm cũng chẳng thèm để ý Sở Khinh không để ý tới hắn, tự mình chu môi về phía phòng giam của Sở Khinh: “Ngươi thấy không? Kẻ ở phòng giam bên cạnh ngươi, chính là hôm nay! Canh ba buổi trưa! Mới bị phán trảm hình, một thân một mình, nghe nói cũng chẳng có ai đến nhặt xác cho hắn. Cho nên này, ngươi nghe ta, nếu còn có người nhà, hoặc là dùng chút tiền bạc, mua chuộc được lao đầu, ít ra cũng giúp ngươi đi nhặt thi thể.”
Nam phạm nhân phạm lải nhải nói một hồi, Sở Khinh chăm chú lắng nghe, nghĩ đến hiện giờ chẳng phải mình cũng là một thân một mình sao? Chỉ là, nàng khẽ nhíu mày, nghĩ tới điều gì, đôi mắt đen như mực sáng bừng lên, đột nhiên quay đầu nhìn lại nam phạm nhân.
Sở Khinh lại đứng dậy, tiếp tục vỗ vào cửa phòng giam, lần này lại thay đổi lời nói: “Lao đầu, ta muốn gặp Tần bộ đầu!”
“Ngươi kêu như vậy là vô dụng, bọn họ sẽ chẳng thèm để ý đến ngươi đâu.” Nam phạm nhân vạch mớ tóc lộn xộn trên mặt ra, lộ ra một khuôn mặt, dơ đến mức không nhìn rõ được dung mạo.
“Vậy phải làm thế nào?” Sở Khinh dừng lại, nghiêng đầu hỏi.
“Ngươi nhìn ta.” Nam tù phạm nói đoạn, đột nhiên liền nằm vật ra đất, duỗi tay duỗi chân, co giật: “Ta muốn chết, ta muốn chết!”
Hắn vừa mới gào lên hai tiếng, liền thấy lao đầu bước nhanh vội vã đi tới, dùng chuôi đao trong tay gõ gõ cửa phòng giam: “Lại làm sao nữa? Mau nói!”
“Không có việc gì, bụng ta lại ổn rồi.” Nam phạm nhân thoáng cái đã ngồi bật dậy, nhe răng cười, hàm răng trắng bệch đối lập rõ rệt với khuôn mặt kia của hắn.
“Ngươi lại trêu chọc lão già này, định để Tần bộ đầu bắt ngươi đi đánh 30 gậy sao.” Lao đầu uy hiếp, tựa hồ đã quen với việc nam phạm nhân này làm ầm ĩ như vậy, xoay người định bỏ đi, lại bị Sở Khinh gọi lại.
“Ta muốn gặp Tần bộ đầu có chuyện quan trọng muốn nói.” Sở Khinh vội vàng nói.
“Ngươi? Ngươi nghĩ Tần bộ đầu là ai muốn gặp là có thể gặp được sao?” Lão nhân liếc nhìn nàng một cái, đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt, lại không quay người bỏ đi, mà là khẽ nâng cằm.
Sở Khinh không hiểu, ngẩn người: “Ta có chuyện quan trọng muốn nói, chậm trễ chuyện quan trọng sẽ không hay đâu…”
“Sao ngươi ngốc thế? Hắn là muốn cái đó.” Nam tù phạm vê vê ngón cái và ngón trỏ vài cái, rướn cổ gật gật đầu.
“Ân?” Sở Khinh nhíu mày, ngay sau đó liền hiểu ra, đây là muốn tiền chuộc sao? Nàng sờ khắp người, nhưng chẳng sờ thấy gì, cuối cùng khẽ cắn môi, từ trong cổ áo móc ra một mặt ngọc trang sức, hỏi tên cai ngục: “Cái này được không?”
Tên cai ngục cầm lấy, cân cân trong tay, cười nói: “Được, chờ đấy.” Dứt lời liền bỏ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)