Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ánh mắt lạnh lẽo của nam tử rốt cuộc cũng rời khỏi bức họa cuộn tròn. Một đôi mắt tối tăm thâm trầm, phảng phất hồ sâu vạn năm, chỉ cần liếc một cái là có thể hút người vào trong. Lời ít ý nhiều: "Đem hắn đến đây."
"Ân? Đem đến đây? Gia, vì sao không mời đến?" Dư Trất Phong đón lấy cái liếc mắt sâu xa của nam tử, lập tức nghĩ đến chuyện bọn họ làm là không thể để người ngoài biết.
Dư Trất Phong nghiêm túc xin lỗi: "Là thuộc hạ lỗ mãng. Thuộc hạ đây liền đi làm ngay, gia chờ một lát."
Sở Khinh sau khi ra khỏi Lưu gia, liền tính toán trở về. Nàng cần phải cải trang giả dạng một phen trước đã, ít nhất không thể là dáng vẻ hiện giờ. Chỉ là khi nàng đi đến giữa phố, lại nghênh diện một đội đón dâu đang tiến về phía nàng, tiếng sáo trống vang lên, vô cùng náo nhiệt.
Sở Khinh lùi sang một bên, cùng bá tánh vây xem xung quanh cùng nhìn. Chỉ là khi nhìn đội ngũ đưa dâu kia, mày nàng khẽ nhíu, ánh mắt giật giật.
Giờ này mà đưa dâu thì thật kỳ lạ.
Nàng vừa mới nảy ra ý niệm này, thì đội ngũ đưa dâu kia đã đến trước mặt nàng. Mà cũng đúng lúc đó, đột nhiên những kiệu phu cùng người diễn tấu kia đồng loạt từ bên hông rút đao ra, rồi bổ thẳng về phía Sở Khinh.
Bá tánh bốn phía hét lên một tiếng rồi tản ra, tức khắc cả đường phố loạn thành một đoàn.
Đồng tử Sở Khinh co rụt lại, đột nhiên né sang một bên, khom người luồn qua dưới tấm ván chắn của một người bán rong. Đao của đối phương chém vào tấm ván gỗ, ngập sâu ba tấc.
Những kẻ này muốn giết nàng? Nhưng vì sao?
Sở Khinh né tránh đòn trí mạng này, lập tức chạy về hướng ngược lại với những kẻ đó. Có điều đối phương hiển nhiên đã sớm có chuẩn bị, nàng vừa chạy được một đoạn, nghênh diện lại lao tới mấy tên hán tử mặc thường phục, giơ đao bổ xuống nàng. Sở Khinh lập tức xoay người chạy sang một bên khác, lại bị hai mặt giáp công, vây khốn tại chỗ không thể hành động.
Ngay khi Sở Khinh tính toán liều chết một phen, đột nhiên từ trên trời giáng xuống ba bốn hắc y nhân, hạ xuống bốn phía Sở Khinh, ngăn cách nàng với những tên sát thủ kia.
Đáy lòng nàng chìm nổi vài phen, liền thúc thủ chịu trói. Nàng quả thật muốn xem, rốt cuộc là kẻ nào muốn đối phó nàng, một tiểu ngỗ tác vô quyền vô thế, thất vọng quẫn bách.
Sở Khinh bị đánh ngất xỉu rồi đưa đến tiểu trúc mà Dư Trất Phong đã đến trước đó. Mấy hắc y nhân kia hiển nhiên cũng là người do Dư Trất Phong phái tới. Hắn không dám lộ diện, sợ bị Sở Khinh nhìn ra thân phận, liền trực tiếp đưa người vào phòng của nam tử kia.
Khi Sở Khinh mở mắt ra, bốn bề tối đen như mực. Nàng xoa xoa sau gáy vẫn còn đau nhức rồi ngồi dậy. Cũng đúng lúc nàng vừa nhích người, một ngọn đèn lưu ly không tiếng động sáng lên ở một góc phòng. Ánh nến mờ ảo, lờ mờ, tạo cho người ta một cảm giác thần bí đến quỷ dị
Động tác xoa sau gáy của Sở Khinh khựng lại một chút, ngay sau đó nàng bất động thanh sắc nhìn thẳng về một nơi nào đó.
Căn phòng cổ kính, lư hương khói tàn lượn lờ, mùi Long Tiên Hương nồng nặc lại chỉ khiến nàng cảm thấy đầu càng thêm đau nhức. Tấm màn trúc che hờ, để lộ ra một chiếc giường gỗ tinh xảo, mờ mịt tối tăm, nếu không nhìn kỹ thật sự không thể thấy rõ. Trên chiếc giường gỗ đó đặt một chiếc bàn nhỏ, lúc này trên đó bày hai vật, chính là thứ Sở Khinh biết rõ.
Hai khối xương sọ gần như giống hệt nhau.
Hốc mắt tối om cứ thế nhìn chằm chằm nàng, Sở Khinh chỉ khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Nếu đã bắt ta tới đây, sao không chịu lộ diện gặp mặt?”
“Lá gan của ngươi thật không nhỏ.” Một lúc lâu sau một giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên từ một bên, không hề có chút cảm xúc nào. Giọng nói của đối phương quá lạnh lẽo, Sở Khinh ngẩn người một chút, mới nhìn về phía sau tấm bình phong bên trái, mờ ảo phản chiếu ra một bóng dáng nam tử đang lười biếng nằm trên giường gỗ. Không nhìn rõ dáng vẻ, nhưng giọng nói kia lại toát ra một sự lạnh lẽo uy nghiêm, khiến Sở Khinh nhíu mày càng chặt hơn. Cái giọng điệu này của đối phương, e rằng không phải phú thì cũng là quý.
Lúc trước nàng vẫn chưa chú ý tới nam tử này, thứ nhất là vì trong căn phòng này ánh sáng quá mức tối tăm, lực chú ý của nàng bị hai khối xương sọ trên bàn nhỏ hấp dẫn; thứ hai là vì nam tử lúc trước đã thu liễm khí tức, căn bản không thể phát hiện bất kỳ cảm giác tồn tại nào. Hiển nhiên đối phương e rằng là một cao thủ nội lực hùng hậu.
Sở Khinh trầm tư suy nghĩ, lúc này mới chậm rãi tiếp tục nói: “Nếu lá gan của ta nhỏ, công tử cũng sẽ không tìm người bắt ta tới đây, phải không?”
“Ồ? Vì sao không phải giết ngươi?” Nam tử hờ hững mở miệng, giọng điệu lười biếng, tản mạn, nhưng mỗi câu nói dù mang theo vẻ hờ hững, lại khiến Sở Khinh có cảm giác người này có thể bất cứ lúc nào lấy mạng nàngrong vô hình.
“Không có người nào rảnh rỗi nhàm chán đến mức bắt người về rồi lại lấy đầu lâu ra dọa nạt.” Huống hồ, nàng là một ngỗ tác, làm nghề nghiệm thi. Bắt nàng tới đây, hoặc là có thù oán, hoặc là muốn nhờ giúp đỡ. Có điều hiển nhiên đối phương e rằng là vế sau, chỉ là thái độ cầu người này quá mức quỷ dị. Nhưng ít nhất Sở Khinh biết, chỉ cần nàng cẩn thận một chút, tạm thời tính mạng hẳn là được bảo toàn.
Nam tử khẽ ừ một tiếng, tựa hồ lười nói nhiều. Dù cách tấm bình phong, Sở Khinh vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt sắc bén dò xét của đối phương.
Nàng khẽ nâng cằm, chờ đợi động thái tiếp theo của hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
