Mấy ngày liên tiếp trôi qua, mặc dù nghe những lời Kim Hạ nói, nhưng A Nhuệ hình như vẫn không tin tưởng, vẫn là không muốn ăn uống. Sầm Thọ không hổ danh là người của Bắc Trấn Ti phủ, dìu A Nhuệ ngồi dậy, kiềm lấy yết hầu của hắn, thủ pháp thành thạo đem cơm nước rót vào trong miệng hắn. Kim Hạ ở bên nhìn, than thở, luôn cảm thấy thủ pháp này của hắn ở Bắc Trấn Ti phủ trông giống như rót độc dược vào người.
Hóa ra, bọn họ đến Hàng Châu.
Trên có thiên đường dưới có Tô Hàng, Hàng Châu không chỉ là nơi có nhiều quần áo, trang sức từ phương Tây mà nơi đó còn có đủ các loại món ăn ngon vật lạ, nghe đến mà thèm nhỏ dãi
Nếu như trước kia, đi tới những nơi tập trung đầy đủ mĩ vị như vậy, Dương Nhạc chắc hẳn là được khuấy động tâm tình, có thể trước mắt hắn chỉ nhớ đến là cái chết mù mịt của Địch Lan Diệp mà thôi, không phải nói chỉ có nấu ăn là khiến tâm tư của hắn bình thường trở lại.
Kim Hạ thấy Dương Nhạc ngày càng trầm lặng ít nói, liền muốn dẫn hắn đi đến những nơi có thức ăn ngon, dù sao cũng là nơi khiến hắn hứng thú, nói không chừng sẽ khiến cho tâm trạng hắn tốt lên, mau chóng lấy lại tinh thần. Xa xa nhìn thấy cổng Hàng Châu, Kim Hạ không nhẫn nại được mà hỏi Sầm Thọ:"Đại công tử nhà ngươi đến Hàng Châu, những đại quan, tiểu quan ở đó có biết hay không?"
Sầm Thọ nghiêng người, liếc nhìn Kim Hạ:"Biết được thì làm sao? Không biết thì làm sao?"
"Đương nhiên là không giống nhau, nếu là biết được, sau khi tiến vào trong thành thì nên có một bữa tiệc tiếp đãi khách từ phương xa tới đây, món ăn vật phẩm nghĩ đến nhất định là không tầm thường." Kim Hạ hai mắt sáng lên
Sầm Thọ hừ lạnh một tiếng, giáo huấn Kim Hạ:"Tuy nói các ngươi là Lục Phiến Môn, nhưng nếu hiện nay được điều tạm tới đây, lại còn theo Đại công tử, cũng đừng lộ ra bộ dáng chưa từng thấy sự đời hay bộ dạng nghèo túng của các ngươi ra đây, bỗng dưng sẽ làm mất mặt Đại công tử."
Kim Hạ nghe vậy, cũng hừ một tiếng, châm chọc nói:"Hôm qua dọn một bàn móng heo, tổng cộng có sáu người, cũng không biết là ai, một hơi liền gặm hết ba cái, làm cho người khác cũng không thể ăn được, thực sự là không giữ thể diện cho mình hay sao." Kim Hạ cố ý bằng giọng châm chọc.
Bị Kim Hạ nói như vậy, Sầm Thọ không khỏi đỏ mặt, món móng heo ngày hôm qua thơm ngon, hắn vẫn không ngăn lại miệng mình, ăn nhiều hơn hai cái, không nghĩ rằng mình bị nha đầu này nhớ trong lòng, thực tại cảm thấy đáng ghét.
Kim Hạ thấy hắn buồn không lên tiếng, liền thêm dầu vào lửa:"Hồi đó, ngươi làm sao không nhớ kỹ rằng ngươi có phải đã làm công tử mất mặt hay không?"
"Ngươi..."
"Ngươi cái gì mà ngươi, dân dĩ thực vi thiên, chỉ là ta muốn ăn ngon, làm gì mất mặt." Kim Hạ ương bướng:"Đại công tử nhà ngươi sẽ không chú ý, ngươi còn thể hiện tác phong đáng tởm của ngươi ra làm gì."
Trong lúc đang nói chuyện, tiếng móng ngựa cộc cộc trên phiến đá, đã bắt đầu tiến vào trong cổng thành.
Ngoài cửa thành, đừng nói tới là quan lại đứng trước nghênh tiếp khách quý, trên đường rộng lớn như vậy, nhưng bách tính xung quanh lại rất ít, có thể nhìn thấy một vài quán ăn mở cửa mà thôi...
Không ngờ ở Hàng Châu lại tiêu điều trống trải như vậy, không biết như thế nào, mọi người đều vô cùng ngạc nhiên. Sầm Phúc không chờ Lục Dịch phân phó mà vội vã đến bên cạnh quán nhỏ hỏi thăm:"Xin hỏi, trên đường sao lại ít người như vậy, trong thành này có biến cố gì sao?"
"Hôm nay giữa trưa ở ngoài cổng Bắc chém đầu cha con Uông Trực, tất cả mọi người ở đây tới xem trò vui." Lão chủ quan nói:"Chờ qua giữa trưa, cũng sẽ từ từ náo nhiệt lên thôi."
Uông Trực!
Không ngờ lại vừa lúc gặp phải chuyện này, Lục Dịch ngẩn người, tiện đà tung người xuống ngựa, tiến lên hỏi:"Quan giám xử trảm là ngươi phương nào, ngươi có biết không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
