Bởi vì hôm qua trời mưa to, con đường lầy lội, đoạn đường này đi chậm, cho đến khi mặt trời đứng bóng lên cao không tìm được quán nào nghỉ chân, cũng không thấy một căn nhà nhỏ nào.
"Đa tạ Thuần Vu cô nương, ta có mang theo túi nước." Kim Hạ từ chối
"Đây là nước suối trong sạch trộn lẫn sương trên hoa hồng, giúp nâng cao tinh thần, tỉnh ngủ, là cô nương đặc biệt cho ngươi." Nha hoàn mồm miệng lanh lợi, rất biết cách nói chuyện:"Cô nương ta nói, hôm qua ở trước mặt Viên cô nương có thái độ thất lễ, nghe nói còn thiếu chút nữa khiến người ta hiểu lầm Viên cô nương, cô nương nhà ta thực sự xấu hổ, kính xin Viên cô nương lượng thứ."
"Không không không, chỉ là choáng váng vì nhìn thấy máu thôi, ta biết được bệnh này liền không trách cô nương." Kim Hạ vội nói, thấy nha hoàn vẫn một mực cầm khay đựng chén trà, chỉ có thể đem chén trà kia uống cạn sạch một hơi.
Nếu Thuần Vu cô nương có tri thức hiểu lễ nghĩa như vậy, Kim Hạ cũng nên biểu hiện lòng dạ rộng rãi của mình, đi đến trước mặt Thuần Vu Mẫn, cười nói:"Đa tạ cô nương, việc hôm qua, không cần để ý."
"Viên cô nương mau mời ngồi."
Thuần Vu Mẫn nở nụ cười xinh đẹp, vội sai nha hoàn đi lấy đệm vải, xin mời Kim Hạ ngồi xuống.
Kim Hạ nhìn sắc mặt cô nương trắng bệt, có thể là do đi đường núi hay xốc nảy:"Thuần Vu cô nương không thường đi đường xa phải không?"
"Bị ngươi cười chê rồi..." Thuần Vu Mẫn xấu hổ cười nói:"Vì hôm qua trời mưa, xe ngựa có chút xốc nảy. Các ngươi xưa nay ở bên ngoài phá án, nếu là gặp gỡ mưa to gió lớn, nghĩ đến cũng cực kỳ cảm thấy cực khổ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
