Thấy Lục Dịch đi đến bên cạnh, Dương Nhạc vội vàng đứng dậy cúi đầu thi lễ, Tạ Tiêu từ trước đến giờ không thích đối đãi hắn, lập tức nghênh mặt nhìn hắn.
Lục Dịch vén áo bào ngồi xuống bên ghế đá, an vị ngồi đối diện Tạ Tiêu, điều này làm Tạ Tiêu bất ngờ.
"Ngồi đi, không cần giữ lễ tiết." Lục Dịch hướng Dương Nhạc nói
Thân phận khác biệt, Dương Nhạc không dám ngồi cùng bàn
Lục Dịch khẽ nhăn mày:"Muốn ta ngửa đầu nhìn ngươi sao?"
Dương Nhạc nghe vậy vui mừng:"Đa tạ đại nhân nghĩ đến chu toàn."
Tạ Tiêu ở bên cạnh, nghe xong việc này, nhân tiện nói:"Nếu ở lại Dương Châu, không bằng ở lại nhà ta, cha ta đã mấy lần nói đến việc này. Hiện nay vụ án đã được phá, các ngươi cũng không cần từ chối."
"Chuyện này...." Dương Nhạc do dự nói:"Có thể hay không làm phiền, dù sao cũng là dưỡng thương, có nhiều bất tiện."
Tạ Tiêu xua tay:"Không có chuyện gì, có Dương thúc ở cùng cha ta, trong lòng cha cũng vui lên không ít, ngươi bàn lại việc này, coi như giúp ta được không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

