Sáng sớm ngày kế, Kim Hạ tỉnh ngủ là lúc độc dược trong người đã qua, hai người bọn họ chuẩn bị rời thuyền trở về thành. Cung nữ nói chủ nhân vẫn còn đang nghỉ ngơi, không thể tiễn khách, an bài chiếc thuyền nhỏ đưa hai người rời đi.
Thuyền nhỏ đung đưa rời khỏi lâu thuyền, Kim Hạ ngồi trong khoang thuyền, ở trong lòng thầm thở phào một cái. Lục Dịch khá tự nhiên thong thả dựa vào người Kim Hạ, đặt đầu lên bả vai nàng. Kim Hạ ngây người, nhớ tới hắn vẫn còn đang sốt, không nhịn được dùng tay sờ lên trán hắn, vẫn là nong nóng, quả nhiên là vẫn còn sốt.
Sốt cả đêm, nghĩ đến hắn nhất định là khó chịu vô cùng.
Thân thể của Kim Hạ không dám động đậy, duỗi cánh tay đóng rèm cửa sổ trên khoang thuyền, ngăn cho gió sông vào trong.
Thuyền nhỏ dọc theo con sông tiến thẳng vào thành, tiến đến bến phà gần quan dịch. Sau khi rời thuyền, Kim Hạ trước tiên đi lấy thuốc, rồi mới trở lại quan dịch, sắc thuốc cho Lục Dịch.
Nhận ra nét chữ trên giấy, hắn liền nhăn mặt mày, đây là nét chữ của cha.
Lục Bỉnh tự mình viết thư cho hắn, mà không cần phải sai người đưa tin, nói rõ việc này rất quan trọng.
Trong thư có viết: Chiết Giang tuần phủ nói đúng ra là quan tổng đốc Hồ Tông Hiến tỉnh Chiết GIang bởi vì nhiều lần dâng thư thỉnh cầu không nên đi giết Uông Trực (thủ lĩnh giặc Oa), mà bị kết tội là nhận hối lộ, bao che phóng túng giặc Oa. Thánh thượng không bằng lòng, ra mệnh lệnh tra rõ việc này. Việc này có gây ra sai lầm, Hồ Tông Hiến mất chức vào trại giam, Chiết Giang nhất định sẽ bạo loạn. Lục Bỉnh muốn Lục Dịch mau chóng kết thúc vụ án ở Dương Châu, đi tới Chiết Giang toàn quyền phụ trách tra rõ án này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)