Kim Hạ lần nữa trở lại phòng Lục Dịch, mang cháo cùng thức ăn để lên bàn.
"Đại nhân, ngài ăn một chút đi." Kim Hạ đặt khay trên bàn, hướng hắn nói:"Ngài trước tiên từ từ ăn, ta trở về nội thành thuê một chiếc xe ngựa tới đón ngài."
Lục Dịch vốn là rầu rĩ không vui, giương mắt nhìn Kim Hạ vẻ mặt cũng không vui vẻ gì, mở miệng hỏi:"Sao thế? Ai cho ngươi không vui sao?"
"Không phải..." Kim Hạ do dự chốc lát, vẫn là xem tình hình mà nói:"Thẩm phu nhân muốn chuyển đi nơi khác, muốn thu xếp ở đây mấy ngày."
Lục Dịch ánh mắt sắc bén:"Là do chúng ta sao?"
Kim Hạ gật đầu, suy đoán mà nhìn hắn:"Phu nhân là một người ở ẩn, tất nhiên là bất đắc dĩ có nỗi khổ tâm trong lòng. Hôm nay, chúng ta tự đến đây, lại là quan gia, bà ấy...kỳ thực, ta đã hứa là sẽ không tra xem lai lịch của Thẩm phu nhân, đại nhân ngài sẽ không chứ?"
"Mặc dù bà ấy rời đi, ta cũng vẫn có thể điều tra ra thân phận thực sự." Lục Dịch lạnh nhạt nói
"Đại nhân, ngài! Vì sao nhất định ngài phải làm như vậy?" Kim Hạ tức giận nói:"Dù sao chăng nữa, phu nhân cũng đã cứu ngài một mạng, xem như là ân nhân cứu mạng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

