Người kia khinh công không yếu, ở quanh rừng đào linh hoạt nhanh nhẹn qua lại, dưới tầng lớp sương mù mỏng manh, Lục Dịch có thể phân biệt ra được người này là nam tử. Vì để tránh cho bên trong dùng kế điệu hổ ly sơn, hắn không dám rời Kim Hạ quá xa, mắt thấy người kia liền biến mất ở trong sương mù, hắn bẻ một cành đào, dùng nó bắn ra ngoài.
Hắn thử gọi Kim Hạ vài tiếng, lay chuyển nàng vài lần, mí mắt cũng không mở một lần.
Trong miệng tự nhiên lẩm bầm chuyện gì...
Chờ đến khi Lục Dịch hiểu rõ vài câu, không khỏi trong lòng cảm thấy buồn cười, dù sao cũng vẫn còn là một tiểu nha đầu, vẫn là Lục Phiến Môn bộ khoái, dĩ nhiên cũng không khỏi nằm mơ mình đi ăn trộm...
Kim Hạ suốt từ nãy đến giờ vẫn còn trong cơn hôn mê, Lục Dịch cũng không còn cách nào, chỉ đành cúi đầu bế nàng lên.
"Thái Thượng Lão Quân....Chờ ta ở trong lò luyện đan, thân ta sắp thành than tro rồi..." Kim Hạ tự lẩm bẩm, mí mắt cố sức mở ra chịu đựng, hình như mơ mơ màng màng có mở mắt ra một chút, thoáng qua rồi lại ngất đi, siết chặt tóm lấy vai hắn.
"Tự coi chính mình đang trong lò luyện đan?"
Lục Dịch cũng ngậm Tử Viêm cũng cảm thấy phát huy hiệu nghiệm, lục phủ ngũ tạng đều cảm thấy như bị phát hỏa, hắn không khỏi hiểu ý cười cợt.
Cố gắng chịu đựng ra ngoài rừng hoa đào, Kim Hạ chưa tỉnh lại, hắn liền nhìn thấy Tạ Tiêu đang chạy nhanh đến đây, giữa lông mày cau lại, theo như lời Dương Nhạc từng nói, Tạ Tiêu bây giờ mới đến rừng hoa đào không chừng....
Hắn cố gắng bỏ mấy ngón tay đang nắm chặt hắn, đưa Kim Hạ tới bên một tảng đá lớn, sau đó chính mình vươn mình nhảy lên cây, ẩn thân vào tán cây rậm rạp.
Từ chỗ này, có thể tinh tường nhìn thấy Kim Hạ, nếu Tạ Tiêu muốn gây hại với nàng, hắn cũng có thể đúng lúc ra tay.
Tạ Tiêu rất nhanh lên tới núi, nhìn thấy Kim Hạ ở ngoài rừng bên một tảng đá, trên mặt hắn tựa như thở phào nhẹ nhõm, vội vã chạy đến bên cạnh nàng.
"Kim Hạ! Kim Hạ! Nha đầu!...Nha đầu này! Kim Hạ!....Mau tỉnh lại!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

