Một ít nọc độc của xích mãng, đối với người thường mà nói, lập tức máu sẽ bị ngưng tụ lại, tuyệt đối không thể nào chịu đựng nổi. Thẩm phu nhân sở dĩ dùng nọc độc, chính là bởi vì trong cơ thể của Lục Dịch còn có Tử Viêm, nọc độc ở trong cơ thể hắn vẫn sẽ làm mạch đập hắn chậm lại, toàn thân như nứt ra, rốt cuộc có thể chống đỡ được hay không.
Một lát sau, Kim Hạ liền cảm giác được bàn tay lạnh lẽo của Lục Dịch, cúi đầu nhìn, bàn tay của hắn một chút máu cũng không còn, thay vào đó là màu tím nhàn nhạt.
Kim Hạ lo lắng mà quan sát tay kia của hắn, phát hiện cũng giống thế.
Toàn thân hắn đều xanh xao, tím nhạt, tứ chi của hắn bắt đầu co rút xanh xao...Kim Hạ bưng bát thuốc, lo lắng nhìn về phía Thẩm phu nhân:"Hiện nay có thể cho hắn uống thuốc được không?"
"Chờ một chút, chờ sắc mặt hắn xanh lại lúc ấy mới cho uống." Thẩm phu nhân nói
"Được.."
Kim Hạ đàng hoàng đáp lời, nhưng trong lòng thì sốt ruột bất an, Lục Dịch bên cạnh, nàng có thể nghe rõ hắn hô hấp có chút ngưng trệ khó khăn, chắc là...Kim Hạ không dám nghĩ tới, chỉ có thể dùng ánh mắt theo dõi hắn, chỉ lo rằng sẽ bỏ sót một ít thay đổi trên sắc mặt của hắn.
Thẩm phu nhân trầm ngâm xem kỹ trong chốc lát, hướng Cái Thúc nói:"Lục đại ca, ngươi có thể hay không truyền cho hắn một chút nội công, giúp hắn chống đỡ trong chốc lát."
Cái Thúc không nhiều lời, ngồi trên đất bên cạnh giường Lục Dịch, một tay đặt lên tay của Lục Dịch, đem nội lực không ngừng truyền vào thân thể Lục DỊch, máu tím lan khắp cơ thể hắn vẫn chưa tan hết, nhưng hắn vẫn hô hấp chậm rãi, dần dần hồi phục vững vàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

