Kim Hạ quay trở lại phòng, trước tiên gọi Dương Nhạc ra ngoài, thấp giọng đem việc này hướng hắn nói rõ. Nghe nói là Lục Dịch an bài, Dương Nhạc không khỏi ngạc nhiên, mà còn có điểm nghi ngờ:"Lục đại nhân nói muốn đưa Địch cô nương đến Cô Tô?"
"Sự tình của Địch cô nương không phải bình thường, sau lưng nàng không phải chỉ có gia đình nuôi lớn nàng, ta cảm thấy Lục đại nhân suy tính rất chu đáo, nàng ở lại đây sớm muộn cũng có một ngày sẽ tìm ra ở đây, Cô Tô tuy không phải là kế hoạch lâu dài, nhưng hiện nay cũng có thể đi trước bước này."
Dương Nhạc do dự một lúc lâu, gật đầu:"Ta sẽ theo lời Lục đại nhân nói mà làm."
"Còn có một chuyện." Kim Hạ giữ hắn lại,trầm giọng nói:"Việc này,Lục đại nhân đã chịu thay chúng ta chu toàn, chúng ta đã thiếu nợ hắn ân huệ bằng trời. Ta nghĩ nếu sau này việc này có bại lộ, hai chúng ta tiếp tục chống đỡ việc này, không để liên lụy hắn."
"Điều đó đương nhiên." Dương Nhạc vội nói
Kim Hạ cũng không dài dòng nữa, vào buồng trong mau chóng thay đổi xiêm áo rồi đưa cho Dương Nhạc:"Đem những y phục này ném trên sông, tốt nhất là có dính vết máu..."
Dương Nhạc hiểu rõ dụng ý của Kim Hạ, trong nha môn khi quan sai tìm thấy xiêm y, chỉ kết luận qua loa, sau một thời gian không tìm thấy người liền không biết kết án như thế nào, như vậy là tốt nhất. Gói kỹ xiêm y, Dương Nhạc không đợi đến hừng đông, liền vội vàng ra cửa tìm Thượng Quan Hi.
Kim Hạ trở lại bên cạnh Địch Lan Diệp:"Đã sắp xếp xong xuôi, trời vừa sáng thì có thuyền đến đón cô nương đi Cô Tô..Tỷ tỷ, ngươi thật sự nghĩ vậy được không...hiện giờ đổi ý vẫn còn kịp."
"Cô Tô..." Địch Lan Diệp cười khổ:"Ta chỉ sợ là không đủ xa, làm sao đổi ý bây giờ."
Kim Hạ thấy nàng đã quyết tâm quyết định, liền không khuyên bảo nữa, gật đầu:"Thừa dịp trời vẫn chưa sáng, cô nương có muốn nghỉ ngơi một lát?"
Địch Lan Diệp nghe bên ngoài mưa rơi nặng hạt, nhớ tới trước đây mình ở trong phòng nghe tiếng mưa ngắm tâm cảnh, bây giờ hoàn toàn không giống. Rời khỏi Địch gia, không còn phải ngày ngày ra ngoài du thuyền, rời hắn mà đi, nàng vừa thấp thỏm lo sợ, lại không mấy vui vẻ. Rời hắn đi, cho hắn biết nàng cũng không phải ngày ngày đều chờ hắn.
"Ta...Chu đại nhân, là ta có lỗi với hắn, nhưng ta như thế nào cũng không nghĩ tới, hắn sẽ đi đến bước đường cùng này." Địch Lan Diệp vừa nói không khỏi rơi lệ.
"Chu đại nhân là bởi vì thu thập không đủ ngân lượng đến cưới cô nương, cho nên mới..."
"Không phải, hắn sau đó cầm ngân lượng đến, là ta cự tuyệt hắn."
"Hả?"
Địch Lan Diệp nhìn về phía Kim Hạ:"Việc đã đến nước này, ta liền nói thật cho ngươi biết. Lúc Chu đại nhân mới đến Dương Châu, ta liền nhận được phân phó, bảo ta phải làm vừa lòng hắn, cùng hắn quan hệ thân thiết."
"Là ai phân phó?"
"Ngươi không cần hỏi, ta cũng không thể nói..." Địch Lan Diệp lắc đầu một cái, lại nói tiếp:"Chu đại nhân là người rất tốt, đối với ta, trước sau lấy lễ để tiếp đón, trong lòng ta đối với hắn cũng vô cùng kính trọng. Sau đó hắn liền viết thư về nhà xoay sở bạc, chờ bán được đất đai, hắn liền muốn cưới ta."
"Hắn đối với cô nương thật tốt." Kim Hạ thở dài.
"Ta biết là không thể kéo dài, liền nói cho lão gia. Lão gia nói cho hắn biết, là đã có công tử nhà khác muốn kết hôn với ta, để hắn từ bỏ tư tưởng cưới ta nữa. Không ngờ, ngày kia hắn liền mang tới đầy đủ ngân lượng, ta tất nhiên không thể gả cho hắn, liền quyết tâm cự tuyệt hắn. Ai biết đêm đó hắn...hắn treo cổ tự tử."
Kim Hạ trong lòng cũng đã hiểu rõ, Chu Hiển ngày hôm sau liền mang bạc đến, hiển nhiên không phải là của cải nhà hắn, mà rất có khả năng là khoản bạc tu sửa sông. Có thể Địch cô nương không biết, khoản tu sửa sông có tới mười vạn lượng bạc, còn khoản còn lại rốt cuộc đã ở nơi nào?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
