“ Không phải nói muốn cho tôi xem sao?” Tống Gìa Mộc ném người trở lại giường.
Anh từ trên cao nhìn xuống, không hề né tránh.
Trong tay Tống Khâm La vẫn còn túm chặt chiếc khăn tắm kia.
Cảnh tượng trước mắt không có bất kỳ sự che chắn nào, mang lại đả kích thị giác quá mức mãnh liệt.
Đám người mẫu nam kia chưa bao giờ đạt đến mức độ này.
Cô ném thẳng chiếc khăn tắm trong tay qua, mắng: “Đồ không biết xấu hổ!”
“Kẻ không biết xấu hổ xưa nay luôn là kẻ bạo hành.” Tống Gìa Mộc trả lại nguyên văn câu nói cho cô.
Nhưng tay anh lại tử tế hơn cái miệng của anh một chút.
Ít nhất tay anh còn chịu nhặt chiếc khăn tắm lên, che đi cái thứ... quá mức phô trương kia.
Đúng lúc này, điện thoại trên đầu giường của anh rung lên.
Anh cầm lên liếc nhìn một cái, khóe môi liền hơi nhếch lên.
Vứt điện thoại xuống, anh cúi người, đặt tay lên vai Tống Khâm La, áp sát đầy tính uy hiếp:
“Ba ngày rồi.”
Tống Khâm La: “??”
Tống Gìa Mộc: “Tự em bảo chiếc xe dưới lầu rời đi, hay để anh đi cho nó nổ tung?”
Tống Khâm La nhíu mày.
Hóa ra chiếc xe mà Taisa phái tới đã bị phát hiện từ sớm.
“Đại tiểu thư, anh cũng chỉ là kẻ làm công ăn lương thôi...” Tống Gìa Mộc kề sát lại gần, hơi thở ấm nóng phả qua gương mặt cô.
“Em có thể bớt quậy phá một chút, đừng làm khó những người làm công như bọn anh chứ?”
Tống Khâm La: “Trói tôi đến Miến Thành để hoàn thành hôn sự, là nhiệm vụ chú Hai giao cho anh sao?”
“Đúng vậy.” Tống Gìa Mộc trả lời thẳng thắn.
Tống Khâm La: “Anh không sợ ép tôi đến chết à?”
“Không sợ.”
Tống Khâm La: “Tôi chết rồi, hôn sự đổ vỡ, anh ăn nói thế nào?”
“Minh hôn cũng là kết hôn.” Tống Gìa Mộc bật cười.
Vài chữ ngắn ngủi khiến trái tim Tống Khâm La run lên, sắc mặt cô bất giác cứng đờ.
Nếu không có sự cho phép của chú Hai, một cái bóng quèn làm sao dám nói ra những lời như vậy?
“Thế nên, đừng phản kháng vô ích nữa, ngoan ngoãn ở lại khách sạn đi.” Tống Gìa Mộc giống như một người anh trai ruột, cưng chiều vuốt lại mái tóc rối của Tống Khâm La.
“E là em chưa từng thấy thế nào gọi là địa ngục trần gian.”
Từng chữ được thốt ra rất chậm, tựa như âm thanh vọng về từ nơi vực thẳm.
“Lẽ nào anh từng thấy?” Tống Khâm La cũng không hề nao núng, quay đầu nhìn thẳng vào anh.
Chóp mũi hơi hếch lên sượt qua đường rành hàm của anh.
“Anh từng ở đó.” Tống Gìa Mộc rũ mắt nhìn cô.
Hơi thở mang theo mùi rượu vang đỏ còn sót lại trên người anh chui vào khoang mũi Tống Khâm La.
Hàng mi của Tống Khâm La khẽ run rẩy.
Cô nhớ lại lời chú Hai Tống Vạn Niên từng nói, cái bóng số 9 được nhặt về từ đấu trường sinh tử.
Thấy anh một hơi đánh liền bảy trận, giết sạch bảy người, cuối cùng kiệt sức ngã gục trong vũng máu, nhưng trong ánh mắt vẫn hừng hực dã tính của loài sói.
Tống Vạn Niên đã mang anh về.
“Không muốn quay lại mấy cái nơi quỷ quái đó thì đừng có cản đường.” Tống Khâm La muốn đẩy anh ra.
Bàn tay chống lên lồng ngực anh, chỉ cảm nhận được sự nóng rực, nhưng đối phương lại vững như bàn thạch, không hề nhúc nhích.
Tống Gìa Mộc: “Anh không cản đường em.”
“Vậy dựa vào đâu anh không cho tôi rời khỏi khách sạn?”
“Bảo vệ em mà.” Anh cười rạng rỡ như gió xuân ấm áp.
Trông hệt như một người tốt.
“Bảo vệ tôi?”
“Người của gia tộc Parn muốn bắn chết em đấy, nhanh như vậy đã quên rồi sao?” Tống Gìa Mộc liếc mắt nhìn lướt qua ngực cô.
Tống Khâm La tự bê đá đập chân mình: “...”
Tống Gìa Mộc: “Anh chắc chắn phải dàn trận đón địch rồi, chẳng lẽ trận đấu súng hôm đó là chuyện không có thật, là do em tự biên tự diễn sao?”
Tống Khâm La có tật giật mình: “...”
Tống Gìa Mộc: “Cho dù là tự biên tự diễn, cũng chẳng có ai ngu ngốc đến mức lấy ngực mình ra đỡ đạn, em nói xem có đúng không?”
Tống Khâm La thẹn quá hóa giận: “...”
Vậy ra, tên này đã điều tra rõ ràng rồi, còn tiện thể mỉa mai cô một vố.
Làm cái bóng của Tống Gìa Mộc, có thể trụ được hai năm mà không chết, ngoài thân thủ tốt ra, quả thực vẫn cần phải có chút đầu óc.
Vậy thì việc trốn về nước, không còn là chuyện dễ như trở bàn tay nữa rồi.
Tống Gìa Mộc thấy cô ngẩn người, cũng không thèm chơi tiếp với cô nữa.
“Cứ tự nhiên nhé, em gái của anh.” Anh vơ lấy một chiếc quần dài, bước vào phòng tắm.
Cửa đóng lại, còn nghe rõ ràng tiếng "cạch" truyền ra từ bên trong...
Là tiếng khóa cửa.
Hờ? Cái khóa cửa này là để phòng yêu râu xanh chắc?
Tống Khâm La không cam lòng, gọi điện thoại cho Taisa.
Tống Khâm La: “Rút chiếc xe dưới lầu của cô đi.”
Taisa nổi giận: “Mẹ kiếp, lần thứ mấy rồi hả? Trêu tôi đấy à?! Tôi không quan tâm, tôi đã đưa xe cho cô rồi, cô nhất định phải đưa anh trai cô lên giường của tôi.”
Nếu là những cái bóng trước kia, Tống Khâm La có lẽ vẫn còn cách.
Nhưng cái tên hiện tại này...
Mặc dù thích động chạm đến phần nhạy cảm, nhưng cũng biết động não.
Những kẻ biết động não, đều không dễ đối phó.
“Này Tống Khâm La! Cô có đang nghe không đấy?! Đây là Miến Thành, tôi lớn quyền hơn cô!”
Taisa gào thét trong điện thoại, khiến Tống Khâm La đau cả đầu.
“Tôi đang nghĩ cách làm sao để trói anh ta lại, hài lòng chưa?” Tống Khâm La bực dọc nói.
“Dù sao thì tôi cũng phải có được người đàn ông này, mặc kệ cô dùng cách gì! Cho dù là hạ thuốc, cô cũng phải cho tôi một câu trả lời thỏa đáng!”
Hạ thuốc?
Hạ thuốc cái tên số 9 này??
Tống Khâm La nhớ lại cái nhìn thoáng qua đầy chấn động vừa rồi.
Lúc bình thường không có gì đặc biệt mà đã như thế rồi, nếu còn hạ thuốc...
Tống Khâm La lo lắng không biết cái cô Taisa này có giữ được mạng không nữa.
Nhưng Taisa lại tưởng sự im lặng của Tống Khâm La là do tình thâm anh em nên muốn đổi ý, lập tức tung ra miếng mồi nhử lớn nhất:
“Nếu anh trai cô trở thành người của tôi, à không, là tôi trở thành người của anh trai cô, hai nhà chúng ta sẽ danh chính ngôn thuận liên hôn, như vậy chẳng phải có nghĩa là, cô không cần phải gả vào nhà tôi nữa sao?”
Logic này quá mức thô bạo, sự việc không đến mức đơn giản như vậy.
Nhưng trong chuyện này, bản thân cô cũng chẳng chịu thiệt thòi gì.
“Được!” Tống Khâm La đồng ý, “Cô nghĩ cách đưa thuốc cho tôi, tôi sẽ tìm cách hạ thuốc giúp cô!”
“Còn về việc có trói được hay không, thì phải xem bản lĩnh của cô rồi.” Tống Khâm La bổ sung thêm một câu.
“Deal! Thành giao!” Đầu dây bên kia reo hò nhảy nhót, “Để tôi đi tìm xem loại nào vừa mãnh liệt, vừa lẳng lơ, lại vừa bền bỉ đã!”
“Cạch...”
Khóa cửa phòng tắm mở ra, Tống Gìa Mộc đẩy cửa bước ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

