Sự chênh lệnh thực lực giữa họ quá lớn, chỉ cần cho đối phương chút thời gian hồi sức, với mối thù sống chết giữa Hà Loan và nguyên chủ, cô sẽ mãi mãi không được yên ổn.
Vừa rồi cô tận mắt thấy dị sinh vật rơi xuống vách núi mà hắn không chết, còn có thể bò lên nhanh như vậy, Diệp Ngô Đồng đoán hắn cũng không rơi xuống đáy. Nếu không bị trọng thương, một con quái vật biến hình từ người lẽ ra phải dùng tay xé nát cô, không phải là trốn dưới vách núi thò đuôi ra cố kéo cô xuống.
Hắn chắc chắn đang trong trạng thái trọng thương!
Lưng gầy của Diệp Ngô Đồng căng cứng trong màn đêm, dáng vẻ vô hại như thỏ non nhưng đôi mắt lại sắc bén như chim ưng đi săn.
Cuối cùng sau khi bình luận náo loạn, Hà Loan với cái đuôi bị đập nát không dùng được nữa, bắt đầu leo lên từ dưới vách núi.
Vừa thò đầu lên, Diệp Ngô Đồng đã nhìn rõ: nửa đầu hắn bị dập nát, máu me bê bết khắp mặt, có lẽ để giảm tư thế rơi nên hầu hết móng tay sắc nhọn trên hai tay đều bị rụng.
Hắn há miệng rộng về phía Diệp Ngô Đồng phát ra tiếng uy hiếp chát chúa. Nhưng Diệp Ngô Đồng đã không chút do dự giơ tảng đá lớn đập thẳng vào phần xương đầu bị lõm của hắn.
"Bốp!"
Máu tươi bắn tung tóe —
"Bốp bốp bốp —"
Hà Loan - dị sinh vật - đến tiếng thét cũng không phát ra được, trong cổ họng chỉ vang lên những âm thanh đau đớn như tiếng nức nở.
Hắn không còn cố uy hiếp Diệp Ngô Đồng nữa mà muốn tìm chỗ khác để leo lên, nhưng Diệp Ngô Đồng cũng bò theo đuổi hắn, hắn thò đầu lên từ đâu, cô liền đánh hắn một đòn nặng từ đó!
Cảnh tượng một lúc rất đẫm máu và... khiếp đảm.
Trong màn đêm, thiếu nữ mảnh mai yếu ớt như hoa quỳnh lại hoàn toàn áp đảo dị sinh vật và sắp giết chết đối phương.
Cuối cùng, Hà Loan há cái miệng tàn tạ định phát ra tiếng uy hiếp cuối cùng thì bị Diệp Ngô Đồng đập hòn đá vào miệng, hàm răng nanh vỡ nát tan tành.
Tiếng kêu nghẹn trong cổ họng hắn nghe thảm thiết đau đớn, và đôi mắt đỏ ngầu cũng dần biến mất những tia máu giãn nở trong cơn đau dữ dội liên tục.
Vào khoảnh khắc rơi xuống, đôi mắt hắn gần như trở lại màu đen thuần khiết của con người.
Trong mắt hắn tràn ngập sửng sốt và đau khổ, cũng chất chứa hình bóng Diệp Ngô Đồng. Nhưng thiếu nữ trên vách núi không hề nhìn vẻ xấu xí nát bét của hắn, dùng chân lành lặn cuối cùng đá hắn rơi xuống hoàn toàn.
Cô ngồi xổm trên đất, hai tay chống mép vách núi, như một loài mèo phải xác nhận con mồi đã chết, nghe thấy âm thanh "ầm ầm ầm" liên tục vang lên từ dưới rừng núi, cuối cùng mới thở ra một hơi thật sâu đang treo trong lồng ngực.
Rồi cô khẽ di chuyển về phía chỗ rộng rãi hơn một chút, tiếp đó ngã vật xuống đất.
Toàn thân cô giờ đã nhuốm đầy bùn đất và vết máu, tóc tai rối bời như đàn rắn dính chặt trên mặt, ướt sũng hết cả vì mồ hôi.
Cô nằm đó, vẻ bạo lực và mảnh mai cùng lúc đập vào thị giác người xem, tựa Medusa chết người chỉ cần liếc mắt nhìn là mất mạng.
Bình luận trực tiếp giờ đã hoàn toàn không biết nói gì, ngoài việc tặng quà thì chỉ còn câu nói bất di bất dịch: "Ghê thật".
Những dòng chữ xếp thành hàng dài, tựa như đoàn binh sĩ nghe hiệu lệnh tướng quân nơi chiến trường.
Thậm chí có người còn nói chỉ cần cô không chết, họ sẽ tiếp tục xem livestream, bởi với một streamer mới như cô, lượng tương tác trong phòng chính là cốt lõi giúp cô sống sót.
Phần lớn trong số họ, ngay từ đầu đã mong cô chết đi cho rồi.
Còn Diệp Ngô Đồng - người đã tạo ra "vô số kỳ tích" - lúc này ngửa mặt nhìn ánh trăng mờ ảo trên trời, thực ra cũng không thực sự nghỉ ngơi.
Cô đang dỗ dành ai đó.
Lúc nãy cô không hề kêu la, nhưng giờ nước mắt cô tuôn như suối.
Chỉ một lúc sau, cô đã bắt đầu khóc nức nở.
Phòng livestream: ...[Cũng hiểu được thôi, rốt cuộc vẫn là một cô gái nhỏ mà, sau khi thoát chết trong gang tấc ai chẳng muốn khóc.]
[Phải rồi phải rồi, cô ấy khóc kìa, tôi tặng cô ấy ít tinh tệ vậy...]
Rất nhiều người bày tỏ sự thông cảm. Nhưng thiếu nữ đang nằm dưới đất càng khóc càng đáng thương, thậm chí còn co quắp người lại, dùng chính bàn tay vừa đập mình lúc nãy nắm chặt thành quả đấm, đập mạnh vào lồng ngực.
"Cô ác lắm, còn đánh tôi hu hu..."
"Tôi không chơi với cô nữa, tôi sẽ mách ba mẹ! Cô đánh tôi!"
"Hu hu hu..."
"Hu hu hu oa oa oa..."
Tiếng khóc từ một đoàn tàu nhỏ nhanh chóng biến thành hàng nghìn con ếch ồn ào.
Thiếu nữ nằm dưới đất khóc một lúc, rồi lại mở nắm tay ra, đôi mắt mèo ướt át đáng thương lộ ra chút bất lực và lạnh lùng.
Cô hơi nhíu mày, vỗ về chính mình như đang dỗ dành, vừa vỗ đầu vừa xoa má đẫm nước mắt.
Khung cảnh ấy kỳ quái đến lạ thường.
Cô dịu dàng nói với không khí: "Đừng khóc nữa Maria, không sao rồi..."
"Hu hu... vừa rồi sợ chết tôi rồi."
"Maria, không phải chúng ta đã thắng rồi sao? Đừng khóc nữa."
"Hu hu hu..."
"Câm mồm lại, đừng khóc nữa! Lúc nãy sao cô không chui ra khóc cho con quái vật kia chết luôn đi!"
"Hứ hứ, cô chửi tôi. Tôi sẽ mách mẹ!"
"Cô đâu phải đứa con gái ngoan biết nghe lời mẹ!"
"Cứ đi mách đi! Chúng ta chết ở đây, đây không phải nhà, xem cô còn mách được ai!"
Diệp Ngô Đồng cuối cùng quát lên một tiếng, dùng sức chống tay đứng dậy, rồi bỗng dưng lảo đảo bước về phía con đường lúc nãy.
Dù lúc nãy cô đập đủ dữ dội, nhưng không thực sự nhắm vào xương cốt, nên giờ tuy có thương tích nhưng vẫn có thể đi lại được. Nhưng vừa đi được hai bước, "cô ấy" lại khóc.
"Chân đau, hu hu... không đi nổi nữa."
Diệp Ngô Đồng đi một lúc lại chống vào vách núi đứng yên.
Cô tạm thời dựa đầu vào vách đá, rồi giơ hai tay lên, từ từ ôm lấy chính mình.
"Cô ngủ đi, tôi sẽ cõng cô."
Tiếng nức nở cuối cùng cũng dần ngừng lại.
Diệp Ngô Đồng tiếp tục bước đi, nhưng vừa đi vừa khẽ hát: "Trên đời chỉ mẹ là tốt nhất, không mẹ con khác gì cỏ rác..."
Maria.
Và một khi "Maria" bắt đầu lên tiếng, cô gái hung tàn vừa mới dùng tay không ném dị sinh vật xuống vách núi trong khung hình lập tức biến thành một cô gái yếu đuối ấm ức dựa vào vách đá, bước từng bước đau đớn với dòng nước mắt tuôn trào như lũ vỡ đập.
Hơn nữa khán giả trong livestream phát hiện mỗi khi cô gái trong khung hình biến thành "Maria", đôi mắt mèo kia sẽ từ lạnh lùng thờ ơ chuyển thành ướt át đáng thương hoang mang bất lực.
Điều này, không nghi ngờ gì nữa, lại là “một bất ngờ ngoài dự đoán.”
Cho đến nay trong livestream này đã có quá nhiều điều bất ngờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)