Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cẩm Nang Sinh Tồn Trong Tiểu Thuyết BE Chương 25:

Cài Đặt

Chương 25:

Cô muốn giúp người phụ nữ ấy cùng mình trốn khỏi ngôi làng tội ác đó.

Nhưng khi cô đang cởi trói cho người phụ nữ ấy đã suýt bị cô ta chém bằng dao.

Không phải người phụ nữ ấy điên mà là nỗi sợ hãi của bà đã khắc sâu vào tận linh hồn, mọc rễ trong xương thịt. Bà cũng không biết bao nhiêu lần tìm cách tháo gỡ xiềng xích trói buộc mình để trốn thoát khỏi địa ngục trần gian kinh khủng đầy sỉ nhục này.

Nhưng những lần thử của bà chỉ đổi lấy những trận đòn ngày càng nặng, vật vờ trong địa ngục không hy vọng qua năm tháng, bà đã không còn dũng khí và sức lực để giãy giụa nữa.

Trên đời này không phải ai cũng mạnh mẽ dũng cảm.

Dù Diệp Ngô Đồng có thể thấu hiểu sự sụp đổ của cô gái này nhưng vì cô ấy giãy giụa loạn xạ nên không thể nào cởi trói chân cho cô ấy thuận lợi được.

Cuối cùng cô đành giơ tay tát thật mạnh vào mặt cô gái đáng thương.

Cú này thực sự dùng hết toàn lực, "bốp" một tiếng vang khắp rừng cây, cũng như một mũi tiêm định thần khiến Angela hoàn toàn bình tĩnh lại.

Cô ấy trợn to đôi mắt ngơ ngác không thể nào tập trung, gượng ép dồn vào khuôn mặt Diệp Ngô Đồng.

Đối diện với đôi mắt mèo trầm tĩnh hơi nheo lại vì khó chịu của Diệp Ngô Đồng, cô ấy theo bản năng giơ đôi tay mình lên, run rẩy toàn thân.

"Đừng cựa quậy nữa, tôi đang cứu cô đấy." Diệp Ngô Đồng nói từng chữ thật chậm rãi.

Mất 3s, Angela mới phản ứng lại, sau đó mới dần gật đầu, nước mắt lại một lần nữa trào ra theo động tác của cô ấy.

Cô ấy vô thức cắn chặt môi mình. Nhưng đôi môi từng bị cô ấy cắn nát đã khô nứt nẻ, theo động tác của cô ấy lại một lần nữa rỉ máu.

Angela muốn nói điều gì nhưng đôi môi dính máu cử động vô ích, đến một lời cảm ơn cũng không thốt nên lời. Nhưng lần này cô ấy thậm chí còn thở nhẹ hơn, bất động để mặc Diệp Ngô Đồng cởi dây trói trên chân mình.

_____

Giống như ngôi nhà dồn hết tài sản cả đời xây nên bị ngọn lửa thiêu rụi, tựa con cá vẫy vùng khổ sở mới trở về biển lại bị ngọn sóng dễ dàng đẩy dạt lên bờ.

Angela chưa kịp cảm nhận niềm vui thoát nạn đã thấy "địa ngục" một lần nữa không chút thương xót ập xuống.

Thực ra Angela có được ngày hôm nay hoàn toàn nhờ vận may cùng sự bảo vệ của chồng sắp cưới, mới giành được chút điểm số trong trò chơi Vĩnh Sinh.

Mọi người gọi cô ấy là thiên thần, thành ra cô ấy thực sự tin mình có đôi cánh trắng muốt, có thể bay đến bất cứ đâu mình muốn.

Mãi đến hôm nay, khi bị người ta dễ dàng dụ khỏi doanh trại bằng một con vật bị thương, rơi vào địa ngục, Angela mới hiểu thế giới này tàn khốc đến nhường nào.

Cô ấy không nên có chút hy vọng nào với thế giới này, khi gặp vận rủi cô ấy hoàn toàn bất lực.

Những kẻ hâm mộ từng tôn sùng cô ấy, thậm chí đang ngồi trong livestream chứng kiến cô ấy gãy cánh rơi từ thiên đường, mà cô ấy chẳng nhận được tấm khiên bảo vệ nào.

Rốt cuộc có người đến cứu, cô ấy tưởng mình có thể làm lại thiên thần, nhưng đúng lúc sắp cất cánh, Angela phát hiện mình chưa từng có đôi cánh nào.

Cô ấy không phải đứa trẻ được Chúa sủng ái, chỉ là con sâu cái kiến đáng thương mà thôi.

Và giờ phút này, khi "ác quỷ" lại xuất hiện, Angela vẫn bất lực, nhưng lẽ nào còn kéo theo một sinh mạng vô tội như mình rơi vào tay quỷ dữ?

"Không!"

Trong khoảnh khắc ấy, Angela gào lên thảm thiết, giọng cô ấy đã hoàn toàn vỡ nát, chói tai đến cực điểm, chẳng còn chút nào là giọng hát trong trẻo như thiên thần từng được khen ngợi trong phòng phát sóng.

Rồi cô ấy dùng đôi chân vừa thoát khỏi trói buộc, đá mạnh cô gái đang ngồi xổm trước mặt.

Vũ khí trong tay "ác quỷ" vung xuống, rạch một đường dài trên bắp chân Angela!

"Á——" Cô ấy lại kêu thét vì đau đớn.

Cùng lúc, ác quỷ cất tiếng, mắt đỏ ngầu, giọng như núi lở: "Con đĩ thối này!"

Angelia bỗng im bặt, vắt ra dũng khí cả đời từ nỗi đau và kẽ xương, hướng về phía Diệp Ngô Đồng thét lên: "Chạy đi!"

Trong livestream của Diệp Ngô Đồng, mọi người cũng hô hào cô chạy trốn.

Cô đã làm tất cả những gì có thể rồi, phải không?

Không ai trách cô, mọi người sẽ khắc ghi lòng tốn của cô, kể cả Angela - người mà có định mệnh không thể tránh khỏi.

Nhưng Diệp Ngô Đồng chưa từng tính chạy, trong khoảnh khắc bóng đen ập xuống, cô thậm chí nở nụ cười.

Cô cười không vì điều gì khác, chỉ cảm thấy vận may vẫn còn.

Kẻ cô gặp không phải "bạn trai cũ phiên bản mới", mà là tên khốn từng thả chó cắn cô.

Nếu gặp bạn trai cũ phiên bản mới, Diệp Ngô Đồng sẽ ngay lập tức bỏ chạy không do dự.

Nhưng gặp tên khốn này thì lại khác.

Dù gã ta có lợi hại đến đâu, năng lực vẫn nằm trong phạm vi con người.

Và cô có thể chạy đi đâu?

Kẻ địch không bị tiêu diệt, cô sẽ mãi sống trong nguy cơ bị đuổi giết và phục kích.

Mối thù giữa họ, dù vì lý do gì thì đã kết từ lâu, chỉ còn kết cục một mất một còn.

Ngoài bạn trai cũ phiên bản mới sống lại từ cõi chết, Diệp Ngô Đồng thực sự không muốn thêm rắc rối nào khác, như thế cô sẽ đối phó không xuể.

Chỉ là trong khoảnh khắc thấy bóng đen, Diệp Ngô Đồng định giả vờ yếu đuối, tìm cách áp sát rồi chớp thời cơ phản kích.

Nhưng cô không ngờ rằng, cô gái tội nghiệp tinh thần đã suy sụp, không như người phụ nữ năm xưa trong thôn núi dùng dao đe dọa cô rời đi - kẻ bị nỗi sợ đánh bại nhân tính.

Ngược lại, trong tình huống tuyệt vọng ấy, cô ấy vẫn liều mình cứu người.

Bị Angela đá ngã, Diệp Ngô Đồng thuận thế lăn một vòng trên đất, rồi bật dậy không hề bỏ chạy, ngược lại nhảy vọt lên không, lặp lại chiêu cũ là trèo lên lưng kẻ đến sau.

Diệp Ngô Đồng bật súng điện, chĩa vào cổ đối phương.

"Zzzzzzzzz——" Dòng điện tóe lửa giật khắp người đàn ông, gã ta cứng đờ vài giây rồi đổ gục xuống đất.

Diệp Ngô Đồng nhảy xuống, phản xạ đầu tiên là chiếm lấy vũ khí gã ta vừa dùng để ám sát.

Đó là một lưỡi lê có hình dạng vô cùng đặc biệt, với năm cạnh sắc, còn sắc bén và hiểm độc hơn cả lưỡi lê ba cạnh bị cấm trong thế giới hiện đại — thậm chí trên thân còn ẩn giấu những móc ngược.

Không khó tưởng tượng, nếu bị vũ khí này đâm trúng, vết thương sẽ nghiêm trọng như bị xẻo thịt lóc xương.

Diệp Ngô Đồng nắm chặt vũ khí, lập tức đâm xuống kẻ nằm dưới đất——

Nhưng vũ khí trong tay cô, đáng lẽ phải đâm trúng lại dừng cách cơ thể gã ta hai centimet, không thể tiến thêm.

Diệp Ngô Đồng không kịp kinh ngạc, nhanh chóng đổi hướng đâm lần nữa, nhưng lại một lần nữa dừng cách cơ thể gã ta hai centimet.

Còn gã đàn ông bị điện giật dưới đất, trong vài nhịp thở ngắn ngủi đã sống lại, giơ tay nắm chặt tay Diệp Ngô Đồng đang cầm vũ khí——

"Con đĩ thối này!" Giọng gã ta vang như chuông đồng, vang khắp rừng núi.

"Mụ phù thủy già khốn nạn!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc