Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cẩm Nang Sinh Tồn Trong Tiểu Thuyết BE Chương 22:

Cài Đặt

Chương 22:

Diệp Ngô Đồng nằm rạp trên thân cây, phần gáy từ cổ đến thắt lưng đau nhói như lửa đốt.

Đó là vết thương do Chó Garath đuổi theo cô trèo lên cây không thành, bất mãn mà quào vào lưng cô.

Lúc này, ở vị trí cách mặt đất chưa đầy ba mét, Chó Garath không hề rời đi vì con mồi tạm thời trốn thoát.

Thay vào đó, nó điên cuồng gầm gừ dưới gốc cây, trong cổ họng phát ra âm thanh cảnh báo khiến người ta khiếp sợ.

Diệp Ngô Đồng cuối cùng cũng có thể hít một hơi thật sâu, nhưng trước khi kịp thở ra nhẹ nhàng, cô đột nhiên cảm thấy cây mình đang trú ẩn rung lắc dữ dội.

Dù Chó Garath không biết trèo cây, nhưng lực cắn cực mạnh của nó vượt xa cưa máy.

Rõ ràng nó cũng có trí tuệ siêu phàm, đang gặm rễ cây!

Một nhát cắn xuống, mạt gỗ văng tung tóe, rễ của cây không to không nhỏ này đã bị cắn mất gần một nửa!

Nguyên một nửa!

Cứ tiếp tục thế này, chỉ vài nhát nữa thôi, Diệp Ngô Đồng chắc chắn sẽ rơi xuống! Cùng với cả cái cây!

Diệp Ngô Đồng nhanh chóng nhận ra cái cây này không thể đảm bảo an toàn cho cô, nhưng giờ nhảy xuống chạy cũng là đường chết.

Cô cúi đầu liếc nhìn, khi ngẩng đầu lên, trong mắt thậm chí thoáng hiện vẻ tuyệt vọng.

Phải làm sao đây?

"Phải làm sao đây?" Cùng tâm trạng tuyệt vọng, cùng cảm giác mình sắp chết,

Lý Bình ngồi chết lặng ở bàn làm việc, nhìn thuốc gây mê trong khoang game dần tan biến.

Hắn ta không biết mình sẽ thấy gì: một Hà Loan đã dị biến, hay một Hà Loan đã chết hẳn.

Dù là kết quả nào, hắn ta cũng không thể chấp nhận và chịu đựng nổi.

Mồ hôi hắn ta tuôn như tắm, người trắng bệch như giấy, tưởng chừng khoảnh khắc sau sẽ hóa tro bụi dưới sức ép của sự thật.

Nhưng ngay khi thuốc mê tan hết, hắn ta nhìn thấy rõ trên thiết bị kết nối dấu hiệu sinh tồn của Hà Loan hiển thị dữ liệu bất thường.

Các chỉ số sinh mệnh không ngừng tăng vọt rồi lao dốc, dao động lên xuống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc.

Nhưng điều quan trọng nhất không phải thế, mà là - Hà Loan vẫn còn dấu hiệu sinh tồn!

Lý Bình đột nhiên chồm tới, gần như dán cả mặt vào màn hình.

Hắn ta thấy Hà Loan thậm chí cũng không bị dị biến!

Tay run rẩy, hắn ta với lấy bộ điều khiển vật thí nghiệm, trong đầu ôm lấy dự cảm tồi tệ nhất, rồi mở ra dữ liệu về trạng thái tinh thần của Hà Loan.

Bảng kiểm tra năng lực tinh thần đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng thực thể tinh thần của Hà Loan lại một lần nữa bị biến chất dưới tác dụng của thuốc dị hóa tinh thần, hóa thành một dị sinh vật.

Và đó không phải là loại dị sinh vật thông thường —mà là một cơn ác mộng sống.

Bề ngoài cơ thể hắn bao phủ bởi một lớp vật chất màu xám đen kinh khủng, gần như bọc kín toàn thân.

Hắn lang thang nơi hoang dã, nhưng nơi nào hắn đi qua đều nhiễm chất màu đen rơi ra từ người.

Thứ vật chất đó hẳn có tính ăn mòn cực mạnh, bởi mọi sinh vật trên đường Hà Loan đi qua - cỏ cây hoa lá - chỉ cần dính phải chất đen đều hóa thành tro tàn như bị nham thạch thiêu đốt.

Thứ vật chất có tính ăn mòn cực mạnh đó, hóa ra lại là máu thịt không ngừng sinh trưởng rồi rơi rụng của Hà Loan!

Hắn ta đã tiêm cho Hà Loan tới 600g thuốc dị hóa tinh thần đủ để giết chết hoặc làm điên cuồng bất kỳ ai, lại còn cưỡng ép tiêm thuốc gây mê khi hắn đang dị biến.

Hắn ta... rốt cuộc đã tạo ra một thứ gì thế này!

Lý Bình giật hai tay giật lấy đầu mình, hắn ta cũng sắp phát điên mất.

Nhưng... nhưng nghĩ theo hướng tích cực, trong thời gian ngắn hắn ta hẳn sẽ không bị đuổi việc chứ?

"Lý Bình! Còn lề mề gì nữa!" Đột nhiên có tiếng quát, Lý Bình như bị sét đánh, "rầm" một tiếng đứng bật dậy khỏi bàn làm việc.

“Chó săn" nhanh chóng đi tới chỗ hắn ta, sỉ nhục hắn ya từ trong ra ngoài. Rồi mới nói: "Mau chấm dứt tình tiết của Hà Loan và con khốn đó, kẻ phản bội phải chết dưới tay nạn nhân! Đừng để nó chết vì bị chó cắn!"

Mồ hôi Lý Bình văng tung tóe theo từng cái gật đầu xuống bàn làm việc, khiến "Chó săn" kinh tởm bỏ nửa bước lùi nói: "Nếu hiệu suất làm việc của cậu cứ thấp thế này, tôi sẽ báo với sếp tìm người thay thế!"

Sếp chính là Mụ Phù Thủy Già.

Trong thời gian qua, "Chó săn" không biết đã dùng lý do này đe dọa Lý Bình bao nhiêu lần.

Mỗi lần, nỗi sợ của Lý Bình lại sâu thêm, lòng hận thù cũng vậy.

Và lần này cũng như mọi lần, Lý Bình hoàn toàn không dám phản bác.

Hắn ta run rẩy ngồi lại vị trí, gắng gượng thử ra lệnh tinh thần cho Hà Loan.

[Phải tự tay giết Diệp Ngô Đồng, không được để cô ta chết dưới tay bất kỳ ai khác!]

Giữa vùng hoang dã mênh mông, Hà Loan đang lang thang bỗng dừng bước trong chốc lát.

Rồi hắn như đám mây đen cuồn cuộn, lao vút về phía Diệp Ngô Đồng - điểm neo duy nhất trong đại dương đen ngòm hỗn độn đầy đau khổ với da thịt rữa nát của hắn.

Giết cô ta!

Tự tay giết cô ta!

Cô ta là... cô ta là kẻ phản bội... Cô ta là, cô ta không phải, cô ta... cô ta là ai?

Giết cô ta!

Trước khi "đám mây đen" ập tới, rễ cây của Diệp Ngô Đồng cuối cùng đã bị Chó Garath cắn đứt hoàn toàn!

Diệp Ngô Đồng không chọn nhảy xuống đất để chết, cô chọn cách leo lên cao, nghiến răng trèo lên đỉnh ngọn cây này.

Khi cây bị đốn ngã, Diệp Ngô Đồng giữa tiếng gầm gừ đe dọa của Chó Garath đã duỗi thẳng tay chân nhảy vọt từ trên cao xuống.

Mục tiêu của cô là tóm lấy một cành cây tương đối chắc khỏe trên cây liền kề.

Nhưng lý tưởng thì đẹp mà hiện thực lại phũ phàng biết bao, cô nhảy vọt lên không một cách uyển chuyển, tận dụng lực đổ của cây để bay ra xa.

Thế nhưng... lực cơ tay cô không đủ để giúp cô giữ được thân cây trong cú nhảy như vậy.

Hơn nữa cành cây cô chọn cũng không đủ chắc để bảo vệ cô khi rơi xuống, nó quá mỏng manh.

Với một tiếng "rắc", cành cây cô tóm lấy đã gãy làm đôi ngay giữa thân!

"Á!" Diệp Ngô Đồng thất thanh kêu lên khi cơ thể mất trọng tâm trên không, rồi cùng với cây đổ và tán cây bị cô giật đứt rơi xuống đất.

Trên màn hình livestream, nhiều người vô thức nhắm tịt mắt lại.

Chết chắc rồi.

Trong tình huống này không thể nào sống sót!

Dù không chết vì ngã cũng sẽ bị Chó Garath xé nát trong tích tắc!

Một số người khác lại trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt — dù diễn ra rất nhanh, nhưng lại như bị đóng băng giữa không trung, từng khung hình chậm lại trong tầm nhìn.

Rồi họ thấy một bóng đen khổng lồ lướt qua, tiếp theo là tiếng "ầm!".

Diệp Ngô Đồng cùng cây đổ đập xuống đất, toàn thân cô kẹt giữa tán cây đổ và cành cây bị giật đứt, không thể thấy rõ tình trạng thế nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc