Tên Đầu Nhỏ cười khàn khặc, gã đứng dậy, lắc lắc cái đầu đã qua cải tạo gen, lộ ra vẻ mãn nguyện.
Cái đầu của gã sau khi cải tạo, đúng như được khoác lên một lớp áo giáp vô hình, không ai có thể động đến nữa!
Gã đứng lên liếc nhìn cô gái nằm trên đất, đôi chân nhỏ vẫn co giật theo bản năng.
Lần này, trong mắt gã không còn chút gọi là thương hại hay dịu dàng nào nữa.
Gã cúi xuống, túm lấy một bên mắt cá chân thon nhỏ của Diệp Ngô Đồng, thậm chí không thèm bế cô lên mà trực tiếp lôi đi trên mặt đất.
Như đang kéo lê một con chó sắp chết vậy.
Đôi mắt và miệng của Diệp Ngô Đồng khép hờ, cô bị lôi đi trên mặt đất khiến đồng tử trong mắt co rút lại.
Phòng livestream tràn ngập tiếng thét.
[Chết tiệt!]
[Chết tiệt chết tiệt chết tiệt!]
[Cảm giác như mong đợi suốt nửa ngày một bữa tiệc thịnh soạn nhưng khi mở ra lại thấy thứ cứt chó nào đó thật khó chịu!]
[Trả tiền lại đi, trò chơi rác rưởi, streamer rác rưởi!]
[Làm sao bây giờ làm sao bây giờ! Aaaa sợ quá lo quá!]
[Súng điện không phải là vi phạm quy định sao! Tôi đi báo cáo ngay đây!]
[Vô ích thôi, trước đó còn dùng cả thôi miên gen cơ mà, một khẩu súng điện thì tính là gì?]
[Tại sao lũ khốn kiếp này lại để con gái tôi gặp phải chứ! A!]
...
Dòng điện từ khẩu súng điện trong thế giới này mạnh hơn rất nhiều so với các thiết bị như roi điện thông thường ở thế giới hiện đại.
Nếu như súng điện thế giới hiện đại chỉ tạo ra đau đớn trên da thịt thì súng điện thế giới này lại xé toạc những khoảng trống trong tinh thần.
Những tổn thương này đối với người có sức mạnh tinh thần bình thường sẽ phục hồi rất rất chậm.
Một số người sau khi tinh thần bị tổn hại thậm chí còn trở thành tàn phế suốt đời.
Vì vậy người trong phòng livestream mới hoảng loạn đến thế, họ biết rằng nếu không có phép màu xuất hiện thì Diệp Ngô Đồng sẽ trong trạng thái hôn mê bất tỉnh suốt một thời gian dài, hoàn toàn bất lực và để mặc kẻ khác chém giết.
Họ đã theo dõi suốt chặng đường, chứng kiến hết mọi tình tiết, sau bao biến cố thăng trầm vừa mới chớm nở một chút hy vọng "mong cô ấy thực sự có thể sống sót".
Thế nhưng ngọn lửa nhỏ nhen ấy nhanh chóng bị dập tắt bởi cơn mưa xối xả khiến họ cảm thấy việc bản thân dám nhen nhóm hy vọng thật nực cười.
Nhìn cô kìa.
Dù từ góc độ nào mà xét, cô cũng chẳng thể nào sống sót, càng không thể chiến thắng trong một trò chơi tàn bạo đến thế.
Chỉ cần nghĩ đến việc cô sắp phải chịu đựng những tra tấn vô nhân tính, để rồi cả thân thể, phẩm giá và linh hồn đều bị lũ súc sinh kia xé nát, nhiều người trong phòng livestream thà mong cô chết ngay dưới móng vuốt của dị sinh vật còn hơn.
Ít ra như vậy, cô sẽ chết trong sạch, vẫn còn giữ lại được phần tôn nghiêm cuối cùng.
Dù không đến mức đường cùng sẽ không ai làm vậy nhưng những người đã chứng kiến Diệp Ngô Đồng vật lộn đến tận lúc này chỉ mong cô nhanh chóng kết thúc cơn ác mộng trước mắt.
Ngay lúc này trước bảng thiết kế chính của tầng thiết kế trò chơi thuộc Công Ty Cực Lạc, Mụ Phù Thủy Già giơ tay thực hiện một động tác kéo giãn trên màn hình ảo.
Hình ảnh Diệp Ngô Đồng bị lôi ngược trên mặt đất với khuôn mặt bất tỉnh được phóng to hiện lên rõ mồn một trước mắt.
Mụ Phù Thủy Già nở nụ cười hài lòng rồi thu nhỏ khung hình lại đột nhiên cất giọng the thé hướng về phía các nhân viên thiết kế: "Canh chừng vật thí nghiệm của các người cho tốt! La Sâm!"
"Dạ! Chị ơi chị! Em đây."
Tên chó săn trung thành nhất của mụ trợn hai con mắt ếch to kỳ dị tiến lại gần.
"Em đây rồi!"
Hắ bợ đỡ đến quá gần khiến ngay cả Mụ Phù Thủy Già cũng bị đôi mắt to không giống người này dọa cho giật mình.
Cô ta ngả người ra sau rồi quát: "Đến gần thế làm gì! Mau đi tìm xem người đàn ông đeo mặt nạ xuất hiện đột ngột trong trò chơi kia là ai!"
"Kẻ phản bội người khác tất sẽ chết dưới lưỡi dao công lý. Đây là tôn chỉ của trò chơi Vĩnh Sinh!"
Mụ Phù Thủy Già lại hét lên: "Lý Bình! Tiêm cho vật thí nghiệm của cậu thuốc phục hồi tinh thần! Sau đó bổ sung thêm thuốc dị hóa tinh thần. Nhất định phải để 'anh hùng' sau khi dị biến của chúng ta tự tay giết chết cô ta trước khi game thủ này bị hành hạ đến chết!"
Lý Bình hoảng hốt bật dậy khỏi bàn làm việc và nhanh chóng chuyển đổi màn hình đang theo dõi.
Hắn ta sợ vỡ mật nhưng bản năng tôn sùng Mụ Phù Thủy Già đã ăn sâu vào xương tủy khiến hắn ta lập tức đáp lại bằng giọng điệu cao vút: "Vâng! Rõ!"
Hai tiếng đáp ấy chói tai đến mức lấn át cả giọng của mụ phù thủy như tiếng còi hú vang vọng khắp tầng thiết kế trò chơi vốn im lìm như chết.
Sự hoảng loạn của hắn ta như âm vang còn đọng lại trong không gian.
Mụ Phù Thủy Già nhíu mày trừng mắt nhìn hắn ta khiến Lý Bình suýt nữa lại rúc đầu vào háng. Nhưng khi nhìn vào góc dưới cùng bên phải màn hình nơi khung hình thu nhỏ đến mức tối đa hiển thị vật thí nghiệm... kẻ chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã hoàn toàn khôi phục về trạng thái tinh thần bình thường.
Sự giằng xé và hoang mang trong mắt hắn ta đan xen thành bế tắc không lối thoát.
Bây giờ hắn ta thực sự sợ hãi rồi. Đáng lẽ ngay từ đầu hắn ta nên báo cáo về sự bất thường của vật thí nghiệm.
Hắn ta không nên vì một chút tâm lý "nổi loạn" mà lén lút buông lỏng sự giám sát.
Vật thí nghiệm của hắn ta không ổn chút nào.
Vừa rồi hắn ta đã lén tiêm thuốc dị hóa tinh thần nhưng... hắn không hề dị biến!
Thậm chí trong chiến đấu hắn còn thể hiện sức mạnh vượt trội hơn.
Những đường gân nổi lên trên cánh tay rõ ràng là dấu hiệu dị hóa nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Chỉ với một quyền hắn đã nổ tung đầu của tay thợ săn đầu to từng được tăng cường cải biến gen phần đầu!
Giờ hắn ta phải làm sao đây?!
Lý Bình sợ đến mức hồn siêu phách lạc, nhưng lời nói dối giống như những bông tuyết rơi không ngừng, thoạt nhìn có vẻ nhẹ nhàng nhưng thực chất chồng chất lại có thể làm sập cả mái nhà.
Hắn ta đã không còn dám nói ra sự thật nữa, giờ mà thừa nhận hắn ta đã buông thả đối tượng thí nghiệm, hắn ta chắc chắn sẽ mất việc!
Hắn ta cần công việc này, cả gia đình đang trông chờ vào đồng lương của hắn ta để sống.
Lý Bình khó nhọc nuốt nước bọt.
Mặt hắn ta càng thêm tái nhợt, trông càng giống một... xác chết.
Nhưng khi nhìn vào màn hình màu xanh băng giá, trong mắt hắn ta lộ ra vẻ điên cuồng của kẻ bị dồn đến đường cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)