.
Tiêu Yên nhận ly nước một hơi uống cạn, giang hai tay cho hai nha đầu giúp nàng thay quần áo, nàng hỏi Dung mẹ : “ khách nhân đều vào bàn ngồi hết rồi?”
“ Đều vào hết, không còn chỗ trống, hơn nữa hôm nay đều là dnah môn vọng tộc nổi danh đỉnh đỉnh ở Tề quốc, chỉ riêng kinh thành đã có vài vị.”
Vừa nhắc tới những khách nhân hôm nay, Dung mẹ như thấy vô số núi vàng núi bạc trước mặt, cưới đến nỗi nếp nhăn khóe mắt cũng có thể kẹp chết ruồi.
“Tề quốc? Làm sao lại vượt qua vài trăm dặm rồi?”
Dung mẹ vung khăn nhỏ lên: “ Nãi nãi ngốc của ta, ngươi còn tưởng bây giờ vẫn còn giống như lúc mới lên đài đấy à?”
“ Hiện tại Tề quốc ai mà không biết Thiên Hương các ở Thanh Châu có Bích Lạc cô nương, vé vào cửa hôm nay đã đặt hết từ ba tháng trước rồi.”
Lúc trước thời điểm cùng Tiêu Yên ký hiệp ước, Dung mẹ chỉ ôm tâm tư chữa ngựa chết thành sống. tuyệt đối không nghĩ tới Thiên Hương các sắp đóng cửa lại phát triển đến dạng này, nàng đối với Tiêu Yên lại có thêm vài phàn hảo tâm.
“ Nha….vậy sao?” Tiêu Yên ngồi vào thùng tắm để bọn nha đầu tùy ý vuốt ve.
“Đúng vậy, lần này ngay cả công tử Tướng gia cũng đến đây.”
Thân thể Tiêu Yên đang buông lỏng đột nhiên cứng lại, vội hỏi : “ Tướng gia…công tử? Chính là thiên hạ đệ nhất công tử Mạc Đình Ca?”
Mạc Đình Ca? Vừa nhắc đến tên này, Tiêu Yên mạnh mẽ nhớ lại, hôm nay là mùng năm tháng ba, chính là lúc vị nam chủ này xuất hiện.
Nhưng mà… tại sao hắn lại xuất hiện ở Thiên Hương các? Thời điểm hắn xuất hiện cũng không phải nơi này nha?
“Còn có thể là vị công tử nào nữa? Mẹ nói cho ngươi biết, ở Thanh Châu không có công tử nào có diện mạo như vậy, khí độ kia cho dù tất cả cậu ấm ở đây gộp lại cũng không bằng một cọng tóc của hắn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
