Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cẩm Năng Khoa Cử Tiên Giới Chương 8: Vân Hải Sinh Hà

Cài Đặt

Chương 8: Vân Hải Sinh Hà

Bích Đào đã chọc cho Băng Luân Chân Tiên tức đến sắp gáy ò ó o, mấy người ẩn thân trong khu rừng rậm dĩ nhiên không thể tiếp tục ngồi yên làm ngơ.

"Tiểu tiên này ta đã quan sát từ lâu, cũng có vài phần bản lĩnh. Nàng ta có giao tình với rất nhiều cung điện trên Cửu Thiên, lại còn có đường đi nước bước rất hoang dã, tính tình có phần giống Quảng Hàn. Băng Luân không phải là đối thủ của nàng."

Vân Xuyên Chân Tiên là người duy nhất trong số họ từ đầu đến cuối không hề thay đổi sắc mặt. Mày mắt hắn tĩnh lặng như tranh sơn thủy, tuy trời sinh có nét cười nhưng trong mắt chưa bao giờ gợn sóng.

Hắn là truyền nhân của Chân Vũ Linh Ứng Cổ Thánh Chân Quân thuộc Binh bộ, vẻ ngoài trông như một quân tử thanh tao, nhưng thực chất lại là một võ thần có sức chống trời đỡ biển.

Hắn trước nay ít nói, cảm giác tồn tại cực thấp. Hôm ở biển Vô Cực bị thấy cảnh lõa thể mà cũng chẳng lên tiếng. Hôm nay hiếm hoi mở miệng, hắn phe phẩy chiếc quạt giấy, nhìn Bích Đào đang chọc cho Băng Luân tức đến giậm chân.

"Lanh miệng, khéo léo, cũng không phải là không thể thu nhận vào cung bồi dưỡng."

"Ngươi muốn thu nhận nàng ta?" Quảng Hàn Thần Tiên quay đầu, có chút kinh ngạc nhìn Vân Xuyên Chân Tiên.

Vân Xuyên lúc nào trông cũng ôn hòa, quanh thân như được bao phủ bởi một lớp sương mỏng quanh năm tựa làn nước xuân. Nhưng thực chất, đằng sau lớp sương khói trong mắt hắn, lại là sự lạnh lùng thờ ơ của đầm sâu núi vắng.

Trong cung của hắn, thị tướng hiếm hoi, tiên nga lác đác, mà toàn là người do Chân Vũ Linh Ứng Cổ Thánh Chân Quân để lại khi ngài lên Thượng Thanh Thiên. Hiếm khi thấy hắn lại để mắt đến một tiểu Linh Tiên như vậy.

Vân Xuyên Chân Tiên lại lắc đầu, khóe môi cong lên một độ cong keo kiệt. Hắn có dung mạo cực kỳ văn tú, đoan trang, chỉ một chút cảm xúc bộc lộ ra ngoài cũng tựa như vẽ rồng điểm mắt.

"Chưa chắc nàng ta đã thèm đâu."

Mấy chục năm bị Băng Luân vu oan chèn ép, mấy trăm lần bị giam vào Linh Ngữ cung, không những kết thành bạn thân với lính canh ở đó, mà còn có thể nhẫn nhịn đến tận bây giờ, cấu kết với U Thiên để một sớm ra tay, ép tiên vị cấp cao phải cúi đầu cầu hòa với mình. Một người như vậy, lẽ nào là vật trong ao chịu nép mình dưới người khác sao?

Quảng Hàn Thần Tiên thấy Vân Xuyên lại bắt đầu ra vẻ cao thâm nói những lời khó hiểu, liền đảo mắt một cái rõ to.

Hắn ghét nhất là cái vẻ nghiêm nghị còn hơn cả Minh Quang của Vân Xuyên, cậy mình có dung mạo thanh đạm, cả ngày giả làm bạch liên hoa. Nếu không phải đánh không lại, hắn đã sớm hẹn riêng một trận rồi.

"Thôi được, nếu tính tình nàng ta giống ta, vậy để ta đi nói chuyện."

Quảng Hàn Thần Tiên túm lấy lọn tóc dài trên vai, phong lưu phóng khoáng hất một cái, đang định hiện thân thì Minh Quang Thiên Tiên trước mặt hắn đã biến mất khỏi chỗ cũ.

Ngay khoảnh khắc sau, Minh Quang Thiên Tiên đã xuất hiện bên cạnh Bích Đào. Hắn giơ tay chặn đứng luồng ngân linh cuồng bạo mà Băng Luân đang trút xuống Bích Đào trong cơn tức giận điên cuồng.

Một tiếng "ong" khẽ vang lên, kim linh và ngân linh va chạm, hóa thành cơn gió linh nhẹ như mưa phùn giữa không trung, dịu dàng lan tỏa, làm mái tóc đen nhánh của Bích Đào và tà áo nàng tung bay trong gió.

"Minh Quang! Nàng ta..."

"Lui ra." Minh Quang không để Băng Luân nói tiếp, rõ ràng nói thêm nữa chỉ làm mọi chuyện càng tệ hơn. Hắn vốn cũng không muốn trốn tránh, chỉ là hắn có thể tranh luận công việc với tiên vị cấp cao, chứ không biết phải đối mặt với tiểu tiên luôn khiến hắn bối rối này như thế nào.

Một câu nói của Minh Quang, toàn bộ phẫn nộ và bất mãn của Băng Luân đều bị đè nén xuống.

Minh Quang Thiên Tiên vừa hiện thân, những người khác tự nhiên cũng lần lượt xuất hiện.

Quảng Hàn Thần Tiên đang định nói vài lời mềm mỏng sở trường của mình để giảng hòa, hắn phất tay áo, hương thơm lan tỏa, rồi nở một nụ cười mờ ám với Bích Đào. Hắn có dung mạo diễm lệ, đôi mắt hẹp dài câu hồn đoạt phách. Chiêu chưa nói đã cười này, ngày thường đối phó với các tiểu tiên nga luôn trăm trận trăm thắng.

Nhưng nụ cười của hắn nhanh chóng hơi khựng lại, hắn nhướng mày đứng yên. Vạt áo hờ hững để lộ một mảng ngực lớn, phập phồng bật ra một tiếng "ửm?".

Bởi vì hắn phát hiện, tiểu tiên Bích Đào kia, căn bản không thèm nhìn hắn.

Từ lúc Minh Quang Thiên Tiên hiện thân, đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Bích Đào đã dính chặt vào người hắn. Dù trên người Minh Quang hoàn toàn không có gì "đáng xem" như Quảng Hàn Thần Tiên, cổ áo bao lấy chiếc cổ thon dài, thẳng đến tận cằm. Nếu không phải việc che mặt trông rất kỳ quặc, có lẽ hắn đã đeo cả mặt nạ để che nốt rồi.

Cứng nhắc, nhàm chán, nghiêm túc, đoan chính, tám chữ này được thể hiện một cách vô cùng rõ nét trên người hắn.

Vậy mà Bích Đào lại nhìn hắn từ trên xuống dưới không biết chán. Ánh mắt nếu có nhiệt độ, e rằng Minh Quang bây giờ đã bị luyện hóa rồi.

Quảng Hàn Thần Tiên không nhịn được bĩu môi. Hắn đã gặp vô số nữ tử si tình, khóc lóc, dính người, quấn quýt, rên rỉ. Hễ yêu là dâng hiến tất cả, không yêu nữa thì sống chết không chịu chia tay, thậm chí còn lấy cái chết ra để ép buộc.

Đúng là chưa từng thấy ai trần trụi và ngang ngược thế này. Rõ ràng thân phận tu vi thấp kém, nhưng ánh mắt nhìn Minh Quang lại đầy tính xâm lược, cứ như đang nhìn vật sở hữu của mình vậy.

Minh Quang hiển nhiên dù bao nhiêu lần cũng không thể quen được với ánh mắt của Bích Đào. Hắn khẽ nghiêng người, sắc mặt lạnh lùng, mày hơi nhíu lại ngẩng lên đối diện với mắt nàng, cất giọng dứt khoát: "Ngươi muốn thế nào?"

Phía sau, Vân Xuyên Chân Tiên gập quạt lại, gõ nhẹ vào lòng bàn tay. Vừa mở miệng đã hỏi thẳng ý đồ của đối phương, cách này đối phó với tiên vị cấp cao và những quân tử giữ thể diện thì còn được coi là thẳng thắn áp đảo, chứ đối phó với một kẻ xảo quyệt như vậy, là đã rơi vào thế hạ phong rồi.

Băng Luân bị cấm nói, mắt trợn trừng không thốt nên lời, sốt ruột nhìn đám người sau lưng.

Vân Xuyên dời tầm mắt đi. Hắn trước nay luôn thận trọng, không nghĩ chuyện ngoài phận sự, chẳng có hứng thú làm người phát ngôn cho Minh Quang.

Quảng Hàn thì hứng thú hóng chuyện, rõ ràng cũng thấu hiểu sâu sắc đạo lý 'bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính'*.

*Bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính: không ở chức vị đó thì không can dự vào việc của người ở chức vị đó.

Chỉ có Băng Luân là thật lòng lo lắng cho Minh Quang, sợ người bạn thân thiết của mình sơ ý một chút là bị tên đăng đồ tử kia chiếm tiện nghi. Nhưng ngoài Băng Luân Chân Tiên đến từ Lôi bộ, Vân Xuyên Chân Tiên đến từ Binh bộ, Quảng Hàn Thần Tiên đến từ Đấu bộ, những người khác chơi cùng họ còn có Linh Trạch Thần Tiên của Y bộ, Bạch Tàng Chân Tiên của Giám bộ. Hai người này, một kẻ chỉ biết châm cứu chữa bệnh, là một tên cuồng y lúc nào cũng kè kè y án bên mình, một kẻ là giám sinh của Giám bộ, chuyên lo việc ban con...

Theo quan điểm của Băng Luân Chân Tiên, chơi với họ hoàn toàn là vì nể mặt tiên tộc sau lưng họ, chứ căn bản không thể trông cậy được!

Điều này làm hắn sốt ruột muốn chết. Nói không được, nhưng vẫn cử động được, thế là hắn liền xông thẳng về phía Bích Đào.

Ai ngờ nửa đường lại bị Quảng Hàn Thần Tiên túm lấy eo, ấn vào lòng như ấn một con gà con.

Minh Quang đã hiện thân, tức là muốn tự mình giải quyết. Bọn họ, những thị giả tương lai, có thể giúp đỡ, nhưng không thể trái ý Minh Quang mà gây rối. Băng Luân lúc nào cũng quá thiếu chừng mực. Dù cùng nhau lớn lên, nhưng tương lai Minh Quang đã định sẵn là vua, còn họ là thần, vượt quyền là điều không thể.

Cảnh tượng nhất thời giằng co. Cuối cùng, Bích Đào, sau khi đã ngắm nghía toàn thân Minh Quang, mới cười tủm tỉm mở miệng. Nhưng nàng không vội trả lời yêu cầu của Minh Quang, mà hỏi: "Bộ pháp bào chàng mặc hôm nay mới may sao?"

Bích Đào nhớ Minh Quang trước nay đều mặc pháp bào tay áo rộng, đi lại như gió thoảng trăng thanh, phong thái ngời ngời. Hôm nay đột nhiên đổi sang võ bào vừa người và tay áo văn võ, bao tay da bó chặt lấy cẳng tay rắn chắc, đôi ủng hươu đen càng ôm sát bắp chân thon dài, làm nổi bật lên dáng người lưng vượn eo ong, cao lớn uy mãnh của Minh Quang.

"Đẹp thật." Bích Đào chân thành cảm thán.

"Khụ..." Quảng Hàn Thần Tiên ho một tiếng, nhìn Minh Quang có vẻ mặt càng thêm đông cứng, thậm chí còn nhắm mắt lại.

Tuy Bích Đào cũng không nói gì quá đáng, càng không làm gì quá đáng, nhưng có những người chính là có bản lĩnh vừa mở miệng đã khiến tình thế trở nên khó coi. Quảng Hàn Thần Tiên tự cho mình là phong lưu lãng tử, cũng phải tự thấy xấu hổ!

Bộ pháp bào của Minh Quang quả thật là mới may.

Hơn nữa... vì hắn bị Bích Đào mấy lần níu áo, thậm chí còn tự mình chặt đứt một đoạn tay áo. Sau khi trở về Huyền Huy cung, hắn không tài nào ngủ được, nửa đêm giật mình tỉnh giấc, liền ra lệnh cho thị tòng trong cung sửa lại y phục ngay trong đêm.

Sửa hết.

Tất cả pháp bào tay áo rộng đều được sửa thành võ bào ôm người, ngoài vạt áo ra không thêm một chút vải thừa nào, cốt để không ai có thể tiện tay níu được y phục của hắn nữa.

Nhưng hắn không muốn bàn chuyện này với tiểu tiên kia, bèn hít sâu một hơi, lại hỏi: "Rốt cuộc ngươi muốn thế nào."

Lần này, giọng hắn có thêm một chút uy áp. Vì giọng nói của hắn có hiệu quả tỉnh linh phá vọng, mọi người đều lập tức tỉnh táo nghiêm túc, không còn chút không khí mờ ám nào nữa.

Bích Đào nhìn gương mặt tuấn tú được điêu khắc từ băng tuyết của hắn, "ầy" một tiếng, rồi nhìn hắn với vẻ bất đắc dĩ và dung túng, chậm rãi nói: "Ta có thể muốn thế nào chứ?"

Nàng ra vẻ trầm tư, nhưng thực chất đôi mắt đong đầy tình ý trong như nước mùa thu, khóa chặt lấy Minh Quang không buông.

"Thế này đi, hoàng hôn trên biển Vô Cực núi Độ Sóc của Quân Thiên đẹp vô cùng, mây biển nối liền, ráng chiều đổ xuống như giao long bay lượn." Bích Đào đưa tay về phía Minh Quang, mời mọc: "Chàng cùng ta ngắm mây chiều lên xuống, ta sẽ thuận theo ý chàng, được không?"

Đây không phải là lần đầu tiên Bích Đào mời Minh Quang đi ngắm "vân hải sinh hà", chỉ là những lần trước đó, Minh Quang thậm chí còn không thèm nhìn thẳng vào nàng, huống chi là đồng ý lời mời.

Câu "thuận theo ý của chàng" của Bích Đào quả thực mờ ám khó tả, bầu không khí dính dớp vô hình lại vì một câu nói của nàng mà lan tỏa.

Quảng Hàn Thần Tiên cũng không giữ nổi Băng Luân Chân Tiên nữa. Lúc này thời gian cấm nói của Băng Luân cũng đã hết, hắn gầm lên một tiếng: "Minh Quang đừng tin lời nàng ta! Nàng ta chính là một đăng đồ tử không biết xấu hổ!"

"Nàng ta vừa rồi còn nói muốn biến tin đồn thành sự thật, hôn ngươi, sờ ngươi, dây dưa giường chiếu với ngươi. Nếu ngươi đi cùng nàng ta đến biển Vô Cực... nàng ta chắc chắn sẽ ép ngươi phải theo! Cổ Tiên tộc chúng ta, quyết không chịu nỗi nhục này, cùng lắm thì đồng quy vu tận với đám chó công đức... ưm ưm ưm..."

Lần này Quảng Hàn Thần Tiên và Vân Xuyên cùng nhau khống chế Băng Luân. Vân Xuyên đặt một chiếc quạt lên gáy Băng Luân, hắn vậy mà không ngẩng đầu lên cũng không cử động được nữa. Quảng Hàn dùng bàn tay to thon dài bịt lấy cái miệng đang la lối của hắn, ra hiệu cho Linh Trạch Thần Tiên vẫn luôn im lặng như gà phía sau, cho hắn mấy kim châm ngất đi cho xong chuyện.

Bích Đào không thèm để ý đến vở kịch của Băng Luân và mấy người kia, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn Minh Quang Thiên Tiên, chờ đợi phản ứng của hắn.

Ngay khoảnh khắc sau, một luồng kim linh ôn hòa bao phủ lấy thân hình Bích Đào. Nàng cong môi và mắt lên cười. Trước khi biến mất khỏi chỗ cũ cùng Minh Quang Thiên Tiên, nàng thậm chí còn lè lưỡi với Băng Luân Chân Tiên đang giãy giụa điên cuồng.

Lần này không cần châm cứu, hắn đã trực tiếp tức đến ngất đi rồi.

Trong nháy mắt, hai người đã đến bên bờ biển của núi Độ Sóc ở Quân Thiên.

Hoàng hôn đang lan tỏa nơi chân trời, nhuộm cả đường bờ biển thành một tông màu ấm áp.

Bích Đào ngồi bệt xuống đất, sau đó nghiêng người ngẩng đầu, giũ tà váy của mình trải ra trên bãi cát bên cạnh. Nàng vỗ vỗ lên tà váy, nói: "Lại đây, ngồi chỗ này, không bẩn."

Gương mặt xinh đẹp của nàng ánh lên sắc màu ấm áp, những sợi lông tơ dường như đang nhảy múa trong hoàng hôn, niềm vui sướng hiện rõ trên mặt.

Minh Quang đã đến đây để giải quyết vấn đề, cũng không đến mức e dè. Hắn là Thiên Tiên, nếu thật sự sợ một Linh Tiên thì chẳng phải là trò cười sao?

Nhưng hắn không ngồi lên tà váy của Bích Đào, mà chọn một chỗ trên bãi cát cách nàng một khoảng rồi ngồi xuống. Lưng hắn thẳng tắp như cắm một cây thương thép, tư thế đó chính là ngồi thiền, mắt hướng về phía kim ô đang lặn dần ở phía tây.

Bích Đào thầm "chậc" một tiếng, biết ngay là hắn thà chịu bẩn chứ không chịu ngồi lên váy mình. Nhưng thấy hắn đã ngồi xuống, khóe miệng nàng cũng cong lên.

Ngoan thật.

Bích Đào không vội mở miệng nói gì, mà nheo mắt lại, thật sự nhìn về phía xa nơi trời biển giao nhau. Gió chiều thổi bay mái tóc dài của nàng, nàng mỉm cười, tận hưởng khoảnh khắc yên bình tươi đẹp này.

Ngược lại là Minh Quang, hắn chờ nàng lên tiếng, cảnh giác mọi hành động của nàng. Thấy nàng thật sự đang ngắm hoàng hôn, hắn có chút ngẩn người.

Nơi này rất yên tĩnh, Minh Quang sớm đã biết. Còn tại sao lại biết, hắn không muốn nghĩ sâu xa.

Có lẽ là do ma lực thần kỳ có thể dễ dàng kéo bất kỳ ai vào nhịp điệu của mình của Bích Đào, mà Minh Quang cũng không phải người có tính tình nóng nảy, hắn thuận theo ánh mắt của Bích Đào nhìn ra xa. Dần dần, hắn cũng thật sự đắm chìm vào cảnh hoàng hôn tráng lệ này.

Hắn quả thật đã rất lâu rồi không được thư thái cảm nhận dòng chảy của sớm tối như vậy.

Thế nhưng, còn chưa đợi thân tâm hắn hoàn toàn thả lỏng, đột nhiên nghe thấy tiếng sột soạt của cát. Hắn quay đầu lại, con ngươi màu vàng nhạt co lại. Bích Đào không biết từ lúc nào đã lặng lẽ ngả người về phía hắn, trực tiếp nằm sấp trên bãi cát bên cạnh, khuỷu tay chống cằm, từ dưới lên nhìn hắn cười.

Hắn vô thức muốn đứng dậy đi ra xa, hành động này đã vượt quá phạm vi giao tiếp bình thường. Thế nhưng Bích Đào đã trực tiếp đưa tay ra, một phen nắm chặt lấy bao tay da mà nàng đã dùng mắt miêu tả và thèm muốn từ lâu. Nó lạnh lẽo, cứng rắn, cứng nhắc, cố chấp, nhưng lại hoa mỹ cao quý, tinh xảo tuyệt thế, giống hệt như con người Minh Quang vậy.

Minh Quang nhíu mày, khoảnh khắc này hắn vậy mà lại nghĩ: "Sửa tay áo cũng không được, lẽ nào phải chặt luôn cả cánh tay đi?"

Chưa đợi hắn giãy giụa, Bích Đào đã buông tay ra ngay khi chạm đến giới hạn chịu đựng của hắn. Nàng chống hai khuỷu tay trở lại bãi cát, nâng gương mặt như hoa, giống như một yêu cơ, mở miệng dụ dỗ: "Ta đã chịu nhiều oan ức như vậy, danh tiếng bị hủy hoại, cả Cửu Thiên đều coi ta là kẻ lẳng lơ. Bây giờ ta cũng không có yêu cầu gì khác, chàng cứ chọn một tin đồn trong số đó để ta biến nó thành sự thật, ta sẽ cam tâm tình nguyện làm quân cờ, làm mũi dao cho chàng, mặc chàng điều khiển, chàng thấy thế nào?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc