Tiên giới, Thái Thanh cảnh, Quân Thiên, núi Độ Sóc.
Ráng chiều vạn dặm nhuộm cả trời và biển thành một thể, ánh vàng rực rỡ lan tỏa, cảnh tượng diễm lệ như thiên cung sắp đổ, đẹp không sao tả xiết.
Bên bờ biển, dưới ánh hoàng hôn, mấy vị tiên quân danh tiếng của Thiên giới đang tụ tập... tắm tiên.
Cởi bỏ tiên bào, hòa mình với sóng nước để trở về với tự nhiên, ai ngờ lại có khán giả.
Bích Đào đang ngụy trang thành một đóa hoa trên cành đào cổ thụ thì bị "bắt quả tang".
"Ta chỉ biết ngươi không biết xấu hổ, nào ngờ ngươi lại trơ trẽn đến mức khiến người ta phải sôi máu thế này!"
Giọng nói trong trẻo của thiếu niên mang theo một tia kinh ngạc, trong kinh ngạc xen lẫn cả hổ thẹn và phẫn uất. Nghĩ đến cảnh mình vừa "thả chim" giữa biển bị người ta thấy sạch sành sanh, sự hổ thẹn ấy cuối cùng biến thành cơn thịnh nộ không thể kiềm chế, khiến hắn gào lên trong cuồng loạn.
Tiếng gầm vang dội khắp bờ biển.
Thường nói thiên tử nổi giận, thây phơi ngàn dặm. Tiên nhân nổi giận, tất nhiên càng long trời lở đất.
Giữa tiếng gầm thét, linh lực màu trắng bạc theo cơn suy sụp của thiếu niên không ngừng tuôn ra từ cơ thể, khuấy động cả ngọn núi và đường bờ biển xung quanh như một trận cuồng phong vừa quét qua.
Lũ giao long đang nô đùa dưới biển nghe tiếng gầm cũng sợ hãi lặn sâu xuống đáy nước. Bầy tiên hạc vốn thích làm tổ trên hòn đảo này cũng im bặt như bị uống phải thuốc câm, vừa đáp xuống đất đã vội dúi đầu vào cát, co rúm lại như chim cút.
Mặt biển bị khuấy lên những con sóng cao ngút trời, cuốn phăng tất cả những loài cá chưa kịp mở linh trí, không kịp trốn thoát lên bờ.
"Ngươi dám nhìn trộm chúng ta tắm!"
Tiếng hét này đủ cho thấy vị thiếu niên kia suy sụp đến mức nào, đến cuối câu còn lạc cả giọng.
"Ngươi còn dám ngẩng đầu lên! Ngươi quả là... vô sỉ hết chỗ nói!"
Vị tiểu tiên quân đang tố cáo Bích Đào chỉ tay gần như muốn chọc thủng trán nàng, linh lực cách không điểm tới khiến đầu nàng cứ ngửa ra sau.
Thế nhưng, Bích Đào lại chẳng có chút hoảng hốt nào của kẻ bị bắt quả tang.
Nụ cười nơi khóe môi phải nén đi nén lại mấy lần mới miễn cưỡng giấu đi được.
Nếu lỡ bật cười thành tiếng ngay lúc này... e rằng vị tiểu tiên quân vừa thẹn quá hóa giận vì "thất thân" kia sẽ tức đến phát khóc mất.
Khi đó, tội của nàng chắc chắn sẽ "tăng thêm một bậc".
Thực ra, vị tiểu tiên quân này trông thì "nhỏ", nhưng địa vị ở Thiên giới lại chẳng "nhỏ" chút nào.
Hắn không giống Bích Đào, một "nhân vật nổi tiếng" theo kiểu khác. Bích Đào nổi danh khắp Thiên giới là một kẻ cuồng si. Nàng nổi tiếng vì thân là một dã tiên nhỏ bé như con kiến, lại dám mơ tưởng... à không, theo đuổi tiểu công tử của Tiên Đế - Minh Quang Thiên Tiên.
Còn vị tiểu tiên quân đang tức đến phát điên vì bị nhìn sạch sành sanh kia lại là một Chân Tiên hàng thật giá thật. Hắn chính là hậu nhân của vị đại đệ tử dưới trướng Lôi Tổ của Lôi bộ, Thần Uy Đãng Ma Tích Lịch Chân Quân lừng danh – Băng Luân Chân Tiên.
Hắn cũng là một trong những "thị giả dự bị" của Minh Quang Thiên Tiên, đồng thời là kẻ thân tín và tay chân số một bên cạnh hắn.
Nghĩ đến Minh Quang Thiên Tiên, Bích Đào bất giác đưa mắt về phía bóng hình nổi bật giữa đám người đang đứng đối diện...
Băng Luân Chân Tiên đang vắt óc tìm từ để mắng chửi Bích Đào, thấy sắc mặt nàng hồng hào, đôi mắt lấp lánh, trong tình cảnh này mà vẫn còn dám liếc mắt đưa tình, muốn nhìn trộm Minh Quang đang được bọn họ che chắn phía sau, hắn lại càng thêm tức không chịu nổi.
Linh lực cuồng bạo tuôn ra khỏi cơ thể, chỉ trong nháy mắt, Bích Đào đã bị áp chế đến mức phải khuỵu một gối xuống đất.
Bích Đào không hề chống cự, bởi với tiên lực yếu ớt đáng thương của mình, nàng có chống cự cũng bằng thừa. Vì vậy, nàng thuận thế quỳ một chân xuống.
Giữa luồng tiên lực đang tàn phá điên cuồng xung quanh, nàng đã định mở miệng giải thích. Nào ngờ vừa mở miệng ra đã ăn trọn một ngụm ngân linh nóng rực do Băng Luân Chân Tiên bộc phát. Nàng và mấy con cá xấu số bị vạ lây trên bờ biển này quả là cùng chung cảnh ngộ, môi cứ mấp máy trong vô vọng mà chẳng thể nói được một lời kêu oan.
Bích Đào đành ngậm miệng lại.
"Ngươi quả là... bất sỉ hạ vấn! Nhất tuyết tiền sỉ*!"
*Bất sỉ hạ vấn: nghĩa là không xấu hổ khi hỏi người dưới mình. Nhất tuyết tiền sỉ: nghĩa là rửa sạch nỗi nhục trước kia. Băng Luân dùng sai hoàn toàn ngữ cảnh.
"Ngươi, ngươi, ngươi..."
Cạn lời rồi sao?
"Ngươi! Sỉ... sỉ..."
Xem ra đúng là cạn lời thật rồi.
Đúng là một tràng mắng chửi về chữ "sỉ" thật hả hê, nhưng lại ông nói gà bà nói vịt.
Nhưng xem ra lời đồn trong Thiên giới gần đây là thật. Thần và Minh hai giới sắp tổ chức tuyển chọn tiên vị rồi. Băng Luân Chân Tiên này có lẽ đã chuẩn bị không ít cho việc xuống hạ giới lịch luyện, học được không ít văn hóa hạ giới. Ví dụ như dùng thành ngữ một cách bừa bãi.
Một lúc sau, luồng tiên lực hỗn loạn cuối cùng cũng vì chủ nhân cạn lời mà thu lại đôi chút.
Bích Đào ngẩng đầu lên...
Gương mặt tuấn tú của Băng Luân Chân Tiên đỏ bừng như mặt trời lặn về tây. Nhưng thần thái của hắn lúc này, với hai tay chỉ loạn xạ trên không, hận không thể đâm Bích Đào xuống đất, tất cả đều thể hiện bốn chữ rành rành - giận tím mặt mày.
Hắn là người đầu tiên phát hiện có kẻ nhìn trộm, cũng chính hắn đã "bẻ" Bích Đào từ trên cành lá sum suê của cây đào cổ thụ xuống. Vội vã khoác lên mình tấm tiên bào còn chưa kịp hong khô, hắn đã bắt đầu một tràng "diệu ngữ" toàn chữ "sỉ".
Hơn nữa, vì hắn bẩm sinh thuộc hành Lôi, tiên lực lại có màu bạc lấp lánh, nên tiên bào của hắn cũng là màu trắng bạc có hoa văn sấm sét tương ứng. Mà tiên bào ở Thiên giới lại thường chuộng vẻ phiêu dật thoát tục nên rất mỏng, một khi dính nước thì quả là thảm họa...
Từ góc nhìn "từ dưới lên" của Bích Đào đang bị ép quỳ, cảnh tượng quả thật là...
"Băng Luân Chân Tiên, hay là ngài hong khô quần áo rồi hãy nói tiếp." Bích Đào chỉ lướt mắt qua một cái rồi lập tức dời đi vì "phi lễ chớ nhìn", tốt bụng nhắc nhở, nhưng trong lòng lại không ngừng "chậc chậc".
Không được rồi, trong mấy người này, xét về độ to khỏe, vẫn phải là Minh Quang Thiên Tiên.
Băng Luân Chân Tiên thuận theo ánh mắt của Bích Đào nhìn xuống, vẻ mặt ngây ra một lúc. Gương mặt tuấn tú vốn được các tiên nga trong Thiên giới tôn là đệ nhất mỹ nam Lôi bộ, lúc này như bị ngũ lôi oanh đỉnh, xuất hiện vô số vết rạn.
Ngay sau đó, biểu cảm của hắn còn đặc sắc hơn cả những câu thành ngữ hắn vừa thốt ra, sắc mặt thay đổi liên tục, trông thật ngoạn mục.
Bích Đào thực sự không nhịn được nữa, khóe môi nhếch lên một chút.
"Phụt..."
Bên cạnh, một vị tiên quân từ nãy đến giờ vẫn ung dung xem kịch, tuy đã mặc tiên bào chỉnh tề nhưng kiểu dáng lại là vạt áo mở rộng, bắt được tia gian xảo của Bích Đào, không nhịn được mà bật cười.
"Tiểu tiên ngươi cũng thú vị thật..."
Hắn ngừng lại, đưa tay vuốt lọn tóc dài còn ẩm ướt trên vai, tiêu sái hất ra sau. Cổ áo tiên bào vì động tác của hắn mà trễ xuống sâu đến mức gần chạm xương mu. Hắn nheo đôi mắt lá liễu xếch lên, liếc nhìn những con cá đã được đẩy về biển sau lưng Bích Đào, vẻ hứng thú hiện rõ.
Chẳng có chút dáng vẻ đĩnh đạc của một tiên quân, hắn cúi người xuống, khoe trọn thân hình rắn rỏi trước mặt Bích Đào, khóe môi cong lên một nụ cười tựa cánh bướm vỗ.
Đúng là một mỹ nam hoa hồ điệp.
Hắn ghé sát vào Bích Đào, thì thầm như nói chuyện riêng: "Ngươi chính là tiểu tiên Bích Đào đã theo đuổi quấy rầy Minh Quang... ừm, cả trăm năm nay?"
"Minh Quang vừa cổ hủ vừa nhàm chán, ngươi thấy ta thế nào?"
Nói rồi, hắn nháy mắt với Bích Đào, ra chiều phóng khoáng đa tình.
"Hay là ngươi đừng theo đuổi Minh Quang nữa, đến theo đuổi ta đi. Ta ở Kim Thiềm cung, ta dễ theo đuổi lắm..."
Bích Đào liếc hắn một cái, đặc biệt nhìn vào lồng ngực đang hé mở của hắn. Thầm nghĩ, thế thì không được rồi, ngực ngươi không to bằng Minh Quang Thiên Tiên, chân cũng không dài bằng hắn. Hơn nữa, thứ dễ dàng có được thì ăn không ngon.
Tuy vậy, vị này Bích Đào cũng quen mặt. Dù sao thì họ đều là những người thường xuyên xuất hiện bên cạnh Minh Quang Thiên Tiên, cũng là những thuộc hạ tương lai sẽ phò tá hắn thống lĩnh chư thiên. Bích Đào thích Minh Quang Thiên Tiên, nên đối với những người bên cạnh hắn, nàng tất nhiên cũng rõ như lòng bàn tay.
Băng Luân Chân Tiên thuộc Lôi bộ.
Vị tiên quân như hoa hồ điệp này tên là Quảng Hàn, là hậu nhân của Nam Đẩu Tinh Quân thuộc Đấu bộ. Vì những hậu nhân của các Cổ Tiên tộc này chưa được chính thức sắc phong chức vị, nên tạm thời được gọi bằng tên và tiên giai. Tiên giai của hắn là Thần Tiên, vì vậy được tôn xưng là – Quảng Hàn Thần Tiên.
"Quảng Hàn, ngươi đừng có đi lẳng lơ khắp nơi! Nàng ta là miếng bánh nếp dính vào là không gỡ ra được đâu! Sắc đảm bao thiên, sắc dục huân tâm, sắc thụ hồn dữ*!"
*Sắc đảm bao thiên: lá gan háo sắc to bằng trời; sắc dục huân tâm: lòng ham muốn sắc đẹp che mờ lý trí; sắc thụ hồn dữ: mê đắm sắc đẹp đến mất cả hồn phách.
"Cẩn thận nàng ta bám riết lấy ngươi thật đấy!"
Băng Luân Chân Tiên vừa nhanh chóng hong khô y phục vừa lao tới, mái tóc dài không còn hơi nước tung bay trên đỉnh đầu, cộng thêm ánh mắt dữ dội, khí thế hừng hực, trông chẳng khác nào một con chim ưng đang xù lông nghênh gió.
Hắn hung hăng nói: "Ngày thường ngươi chỉ bám đuôi Minh Quang thì thôi đi, bây giờ còn dám học theo Ngưu Lang trong mấy cuốn thoại bản hạ giới để nhìn trộm người ta tắm. Bước tiếp theo có phải là định trộm quần áo, ép người ta thành thân rồi sinh con với ngươi không?!"
"Ngươi muốn Minh Quang sinh cho ngươi mấy đứa?!"
Bích Đào: ...Vị Chân Tiên này, có phải ngài học văn hóa hơi bị tạp nham rồi không?
Quảng Hàn Thần Tiên khẽ đưa tay đỡ trán, quay người lại liếc nhìn những người đồng bạn vẻ mặt đều khó nói thành lời, rồi đưa tay kéo Băng Luân Chân Tiên lại.
Nhưng Băng Luân Chân Tiên như một con chim ưng vừa sổ lồng, căn bản không thể kéo lại được.
"Hừ, ta nói cho ngươi biết, kẻ có tài sắc vẹn toàn như Ngưu Lang mà dám mơ tưởng đến thiên tiên, ở Tiên kinh Thiên giới chúng ta, chỉ có nước nhận lấy kết cục ngũ lôi oanh đỉnh, hồn phi phách tán mà thôi!"
Bích Đào nén giận, cắn chặt vào má trong.
Quảng Hàn Thần Tiên lặng lẽ xoa gáy, khuyên nhủ: "Băng Luân, ngươi nói ít vài câu đi..."
Vậy mà Băng Luân Chân Tiên càng nói càng hăng: "Bọn ta bị ngươi nhìn thì cũng đành thôi, nhưng Minh Quang Thiên Tiên là người mà hạng Chí Tiên nhỏ bé như ngươi có thể mơ tưởng tới sao?"
"Ngươi..."
Giữa tràng mắng mỏ như súng liên thanh của đối phương, Bích Đào không chỉ rảnh tay đẩy cá về biển mà còn kịp chen vào một câu: "Băng Luân Chân Tiên, ngài sai rồi."
Bích Đào nhìn về phía mọi người, dù vẫn đang trong tư thế nửa quỳ, nhưng vai và cổ nàng vẫn thẳng tắp, cằm hơi ngẩng lên. Nàng không hề có vẻ sợ sệt hay hèn mọn khi đối mặt với các "công tử" của Tiên giới, chỉ chớp chớp đôi mắt hoa đào, giọng nói trong trẻo, thánh thót.
"Bây giờ ta là Linh Tiên rồi, hai hôm trước vừa mới thăng tiên vị."
"Ồ?"
Quảng Hàn Thần Tiên, gã hoa hồ điệp đang cúi người bên cạnh Bích Đào, vẻ ngoài thì hứng thú với nàng nhưng thực chất là đang cố tình che chắn tầm nhìn của nàng khỏi vị Thiên Tiên kia, lúc này mới từ từ đứng thẳng dậy, nhướn mày, ra vẻ có chút kinh ngạc.
Băng Luân Chân Tiên cũng sững người một lúc, sau đó lại hừ lạnh: "Linh Tiên thì sao chứ, ai thèm quan tâm? Chẳng qua cũng chỉ là con kiến hôi ở Thiên giới..."
Những hậu nhân của thượng Cổ Tiên tộc như Băng Luân Chân Tiên, bất kể là đời thứ bao nhiêu, ít nhất sinh ra đã có tiên lực dồi dào, kém nhất cũng là Thần Tiên vị. Bọn họ nào chỉ coi thường đám Chí Tiên và Linh Tiên nhiều như kiến cỏ ở Tiên giới? Ngay cả những tiên nhân từ hạ giới phi thăng lên, bọn họ cũng không đặt vào mắt.
Thế nhưng, dù cho những hậu nhân cổ tiên này thực sự coi tất cả tiên nhân ngoài Cổ Tiên tộc là kiến hôi, cũng không nên lớn tiếng rêu rao như vậy, tự tạo khẩu nghiệp.
Bích Đào căn bản không quan tâm Băng Luân Chân Tiên có coi trọng mình hay không.
Sau khi gã hoa hồ điệp Quảng Hàn đang chắn đường tránh ra, nàng lập tức nhìn về phía mấy người còn lại, tìm kiếm bóng hình mà nàng thực sự quan tâm.
Tiếc là những người còn lại vẫn che chắn bóng người kia rất kỹ. Nàng chỉ có thể nhìn thấy một đỉnh đầu nhô cao hơn mọi người.
Rõ ràng là bọn họ đang đề phòng nàng, lần nào cũng như vậy.
Minh Quang đường đường là Thiên Tiên cảnh, Thiên Tiên là người tuyết chắc? Bị nàng nhìn vài cái là tan chảy sao?
Chậc.
Biết thế lúc nãy thấy mấy dải lụa trắng đang vùng vẫy dưới biển, nàng đã chẳng tốt bụng mà lộ diện sớm làm gì.
Nhưng thấy Băng Luân Chân Tiên lỡ lời mà không ai khuyên can nổi, người từ đầu vẫn được mọi người vây quanh bảo vệ cuối cùng cũng lên tiếng.
"Băng Luân." Hắn chỉ nói hai chữ.
Là khuyên răn, cũng là cảnh cáo.
Giọng nói này không quá trầm, thậm chí còn trong trẻo dễ nghe, tựa như ngọc vỡ băng tan, nhưng nghe vào tai lại nặng tựa núi đổ búa giáng.
Chỉ hai chữ thôi, mà Bích Đào đã cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng.
Sau đó, trái tim trong lồng ngực như yêu ma bị chuông lớn úp xuống đầu, bắt đầu điên cuồng đập loạn.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)