Sau khi tiễn Mục Linh Khê về, Chử Du liền dẫn theo nha hoàn đến Thọ Khang viện của lão thái thái.
Bởi vì hôm qua hai vị công tử bị phạt, lại thêm thời tiết ngày một lạnh hơn, nên lão thái thái đã nhân tiện miễn luôn việc thỉnh an buổi sáng cho các tiểu bối.
Lúc Chử Du đến Thọ Khang viện, lão thái thái đang ngồi ở Từ Minh đường, dường như đã đợi nàng từ lâu.
“Chon xin thỉnh an bà nội.” Chử Du ngoan ngoãn tiến lên hành lễ.
“Ta biết ngay hôm nay con sẽ đến mà. Lại đây, đến ngồi cạnh bà này.” Chử lão thái thái vẫy tay gọi Chử Du, gương mặt tràn đầy vẻ hiền từ, phúc hậu.
Chử Du mỉm cười đáp một tiếng “vâng”, rồi đi đến chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh lão thái thái ngồi xuống, cả người áp sát vào bà nũng nịu nói: “Bà nội là hiểu A Du nhất.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


